Feeds:
Bài viết
Bình luận

CONG CONG ĐƯỜNG THẲNG THIÊN CHÚA.

“THIÊN CHÚA VIẾT THẲNG TRÊN NHỮNG ĐƯỜNG CONG”

(Cố Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn văn Thuận)

???????????????????????????????

MARIA, MẸ YÊU DẤU.

THỦY THẠCH (SUISEKI)  CỦA LM  ANTÔN DÂNG TẶNG ĐỨC TGM LÊÔ. OSAKA.

1954 HỌ ĐẠO THANH BÌNH.

Sáu  mươi năm trước đây, khu vực Thanh Bình chỉ là bải cát, đầm lầy, rừng thông, trại lính, chuồng bò … Hiệp định Geneve, chia cắt hai miền đất nước và một cuộc chuyển động dân tộc từ Nam ra Bắc gọi là “tập kết” và từ Bắc vào Nam gọi là “di cư” khởi động!

Bên kia vĩ tuyến 17, do lo sợ không còn giữ được niềm tin công giáo, lo sợ bị trã thù, thất nghiệp, hàng vạn người nông dân, ngư dân bằng mọi thứ phương tiện tấp nập hướng về Tourane, Đà Nẵng nơi có phi trường, bến cảng, đưởng sắt, đường bộ … thuận lợi nhất cho việc tiếp cư bên kia sông Bến Hải. Cả một dải đất dài từ Quảng Trị đến Đà Nẵng còn ghi đậm dấu ấn chiến tranh với những “con đường buồn hiu”.

Quân đội Pháp giao cho họ những trại lính, những khu đất hoang, thậm chí cho vào nằm trong Bảo tàng Chàm để chờ đợi một ngày mai vô định.

Giáo dân Tam Tòa, Đồng Hới, Quảng Bình, dưới sự hướng dẫn của những mục tử trẻ tuổi hăng hái như Đỗ Bá Ái, có thể là nhóm ra đi thuận lợi nhất. Ngoài ngôi thánh đường đồ sộ và những cơ sở “bất động sản”, còn cái gì gọi là “động” được là họ mang theo, kể cả chuông trống, ghế, bàn thờ chạm khắc nổi tiếng 1904, tượng thánh giá 1935.

Là dân “ngư nghệ”, chuyên nghề bám biển, họ xuôi Nam, mang theo cả thuyền bè, thúng chai và các phương tiện đánh bắt…

Lúc đầu họ được tạm cư tại khu vực nay là giáo xứ Thanh Bình nhưng sau đó linh mục Đỗ Bá Ái thấy đất trống gần  làng Thạch Thang thích hợp hơn vì có chỗ nước sâu, neo thuyền đánh cá, nghề chính của đa số, nên đã di chuyển giáo dân lập nên họ Tam Tòa hiện nay. Là những ngư dân chuyên đánh bắt cá xa bờ từ đảo Hải Nam đến Hoàng Sa, di cư vào Nam nhưng họ vẫn thích ngư trường nầy. Có thể nói đa số ngư dân Quảng Nam lúc đó chỉ cần đánh bắt gần bờ là dư sống, nhưng cá không lớn, đa số dùng chế biến mắm như mắm thính cá chuồng, mắm các cơm, cá nục, mắm ruốc… còn nhóm ngư dân gốc bên kia vĩ tuyến 17 đã cung cấp nhiều loại cá to như cá thu, cá ngừ, cá “dỡ” … cho thị xã còn lưa thưa dân Đà Nẵng cũng gọi là Tourane, Hàn.

Một số giáo dân sống bằng tiểu thủ công nghệ hoặc gốc quân đội, công chức bỗng nhiên hụt hẫng khi thấy đa số gia đình chuyển trại đi nơi khác. Họ tập hợp nhau lại cho đủ số hộ gia đình  xin tiếp tục định cư tại vùng đất mới. Được chính quyền sở tại chấp thuận , trại định cư công giáo Thanh Bình ra đởi. Thanh Bình,  tên thật thân thương đối với người dân Đà Nẵng  thập niên 1960-1970, vào thời đó không ai đi tắm bãi Mỹ Khê, Non Nước  … xa xôi, cách sông, xa phố mà chỉ cần tắm bãi Thanh Bình, rất sạch, rất hiền.

Nhờ đất rộng người thưa, giáo dân vùng nầy có đất vườn tương đối rộng. Ngày nay chúng ta có thể thấy vài chứng tích như nhà ông bà cố Bài, cha mẹ linh mục  Bonaventura Mai Thái, hay ông bà cố Hiếu, thân phụ mẫu  cha Dũng gần đó. Trong thời chiến tranh kế tiếp, dân các nơi dồn về,  Thanh Bình có nhiều biệt thự tuyệt đẹp trên đường Thanh Thủy cũng như nhiều “đại gia” đại bài gạo , dệt,  nhuộm vải như ông Gia Thụy hay ông bà Têrêxa, lập bệnh viện tư cùng tên gọi, tiền thân của Bệnh viện Hải Châu, đường Cao Thằng.  Vùng đất nầy cũng cung cấp nhiều loại rau cải cho thị xã vì có nhiều đất tân bồi. Những vườn rau đó giúp nhiều hộ “trúng mánh” khi giá đất thành phố Đà Nẵng “lên mây”!

Không hiều thổ nhưởng hay dinh dưỡng  thế nào mà trước năm 1975, giáo xứ Thanh Bình nổi tiếng vì có nhiều gia đình đông con, trên một tá… như gia đình cố Liểu – nay cố trên 90 mà xem ra cũng còn…gân-, sơ sơ có 16 nhóc. Nhờ thế mà Giáo hôi cũng được nhờ với một linh mục, hai bà “xơ”. Rồi gia đình ông bà Sến (14), gia đình ông bà Ký, ông bà Vang, ông bà Sinh … Ông bà Gioan Baotixita Trương Đình Toại và Ysave Nguyễn thị Thảo dừng lại số một tá, chấm dứt khi nhóc út Giuse Trương Đình Hải vào đời.  Chú bé bụ bẫm, dễ thương nầy mang biệt danh cu Tèo, kề cả đến khi vào đại học và chủng viện.

Có phải vì áp lực “đức tin” cần phải dâng con cho Chúa, cho Giáo hội hay không mà giáo xứ nhỏ Thanh Bình lại có nhiều linh mục, hiện còn sống  10 cha. So với xứ Thanh Đức, không bằng,  nhưng Thanh Đức là xứ lớn. Trong khi đó các xứ đạo lâu đời như Phú Thượng, An Ngãi, Cồn Dầu phải đợi khá lâu . Cha Khóa, khóa luôn . Cha Thượng … cũng thượng …du. Cha Thăng …lên trời. Lâu lắm về sau, Phú Thượng  hết bị khóa. Cha Thăng, cha Thượng  chịu hạ cánh …nhờ thế mới có thêm linh mục.

Cu Tèo gần nhà thờ “ là trống với chiêng, với chuông”, lại gặp ba mẹ “đạo đức” nên cuộc sống không dự lễ đọc kinh, thì cũng đến trường giáo xứ, học hành, đá bóng, vui chơi cùng bạn bè.

Lớn lên, cu Tèo, mẫu mực trong ban lễ sinh, lẻ nào lại không xung phong đi tu, làm gương cho lớp trẻ.

Con đường tu của cu Tèo gian nan không thề tưởng tượng. Loanh quanh đủ nơi khiến người ngòai cuộc cũng cảm thấy mỏi mệt. Về thế gian có bồ, có vợ cho xong chuyện, để trể thêm khổ! Nhưng cu Tèo vẫn cứ cười tỉnh queo “đường ta ta cứ đi”. Để rồi  cơn sóng thần tsunami Tình yêu Thiên Chúa  đưa Tèo đến Osaka.

Ngày 21 tháng 3 năm 2014 , cu Tèo tức thầy Giuse Trương Đình Hải   đã  được Đức Cha Lêô Ikenaga Jun S.J. Tổng giám mục Osaka truyền chức linh mục tại Nhà Thờ Chính Tòa Tamatsukuri, 24-22 Tamatsukuri, 2 chome, Chuo-ku, Osaka.  Cu Tèo Việt Nam sang Nhật cũng  gặp “Kuri, Ku kia, Ku tê”  quen thuộc  ( Kuri, Chuo-ku).

Vị Tổng giám mục nầy lẻ ra đã lãnh mũ Hồng Y nhưng đã khiêm nhường từ chối. Ngài đã hai lần làm Chủ tịch Hội Đồng gíám mục Nhật Bản. Xuất thân từ một gia đình danh gia vọng tộc, một mình trở lại công giáo, là con trai duy nhất, út ít …lại xin đi tu thế mà bố mẹ không công giáo đồng ý mới hay.

 

2014 THÁNH LỄ TẠ ƠN.

???????????????????????????????\

???????????????????????????????

….???????????????????????????????

Nhận được thư mời tham dự lễ tạ ơn tại Giáo xứ Thanh Bình vào ngày 22 tháng 5 năm 2014. Lm Antôn lo lắng vì  đã sang ngày 19 rồi mà bác sĩ Bệnh viện ung thư cứ bảo để xem thử bạch cầu có “lên không”. Điệu nầy e khó đây! Thế rồi vào ngày 20, bác sĩ cho về một tuần với chỉ thị rõ rệt … mang khẩu trang và tránh xa đám đông, do  mất khả năng “miễn dịch”. Thế có chết không.

Nhưng đời chỉ có một lần như hôm nay, lm Antôn đã xé rào … để có mặt chung vui với tân linh mục, gia đình và giáo xứ Thanh Bình nới linh mục Antôn đã phục vụ “hai thề kỷ” 1998-2006.

Ngoài ra nhân dịp nầy, do “méo mó nghề nghiệp lịch sử” muốn chứng minh cho mọi người thấy không phải người Bồ Đào Nha, người Ý, người Pháp …. tự nguyện hăng  hái đem Tin mừng đến Việt Nam mà chính là những giáo dân Nhật Bản, trên  400 năm trước  tại Cửa Hàn, Touron và Faifoo Hội An. Năm 1613, lệnh cấm đạo ráo riét được ban hành do những lời cáo gian của nhóm thương gia  Hà Lan: nước Nhật sắp bị Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha xâm lăng, các giáo sĩ, giáo dân là bọn dọn đường đồng lõa. Giáo sĩ Bồ, Ý, Pháp, Đức …thuộc nhiều dòng tu làm việc tại Nhật Bản bị trục xuất khòi nước. Một số tu sĩ Dòng Tên phục vụ cánh đồng truyền giáo nầy  phải rút  về Macao  chờ cơ hội. Một số giáo dân Nhật Bản lợi dụng thương mãi, sang Đàng Trong buôn bán, giữ mùa Phục Sinh, sau đó quyết định ở lại, họ cưới vợ Việt, dĩ nhiên là không công giáo  và những đứa con hai dòng máu Việt Nhật lần lượt chào đời.

Chính cái nhóm nhỏ chồng Nhật công giáo, vợ Việt, con Nhật Việt chưa có hôn phối, chưa được rửa tội  kêu cứu các cha Dòng Tên phục vụ tại Nhật Bản đến giúp đỡ. Họ xây dựng cộng đồng công giáo tiên khởi Việt Nam, sau nầy con cháu họ có vị chết vì đức tin như Alexis Dậu (1663).  Bề trên Dòng Tên nhanh chóng đáp ứng yêu cầu chính đáng trên . Nhóm đầu tiên gồm linh mục Francesco Buzomi (Napôlitanô, Ý) , Diogo Carvalho (Bồ) và ba thầy trợ sĩ Dias (Bồ), Paulo và Yude Saito (Nhật)   cập bến Cửa Hàn ngày 18 tháng 1 năm 1615.

Trong vòng 15 phút lm An tôn và đồng minh, cô Tâm, du học Nhật Bản lâu năm đã tung hứng làm cả 29 khách đến từ Nhật và 500 khách Việt dừng ăn xem sự thể ra ra sao.

??????????????????????????????????????????????????????????????

Kết luận tất nhiên phải là chính  Giáo hội Nhật Bản là mẹ sinh ra Giáo hội Việt Nam. Mẹ gieo trong nước mắt và con gặt trong vui mừng. Con cái Giáo hội Nhật Bản ngày nay không bằng số giáo dân Tổng giáo phận Sài Gòn, nói chi đến 7 triệu người công giáo Giáo hội Việt Nam. Do đó bổn phận của con là phải sang giúp Giáo hội mẹ.  Điều nầy đã bắt đầu và sẽ tiếp tục…Ngày nay số giáo dân Việt Nam ở Nhật đã trên 3000, trong đó cũng có một số lai Việt Nhật như 400 năm trước.

CHAU AN THUYEN VAO HOI AN

CHÂU ẤN THUYỀN VÀ KHU NHÀ KHU CHỢ NHẬT BẢN TẠI HỘI AN THẾ KỶ 17.

Hoan hô Giáo hội mẹ Nhật Bản.

Đang  khi mọi người lo lắng cho sức khỏe ông cha bị ung thư  thì hình như ông quên hết và nếu có chết lúc nầy để làm sáng tỏ chân lý kia, thì ông cũng rất vui lòng.

Một viên thủy thạch suiseki là tấm lòng lm Antôn gửi đến Đức cha Lêô và cộng đồng dân Chúa Nhật Bản.

???????????????????????????????

???????????????????????????????

Hóa ra tưởng lạ mà quen.

Tưỏng xa mà gần, rất gần, là ruột thịt.

Lm Antôn có linh cảm mình có mang một chút máu đào Nhật Bản .. một tế bào của mối tình Việt Nhật trong đức tin công giáo 400 về trước.

Kỳ diệu thay cong cong đường thẳng TÌNH YÊU  Thiên  Chúa!

 

???????????????????????????????

MẸ GIÁO HỘI NHẬT BẢN VÀ VIỆT NAM.

???????????????????????????????

???????????????????????????????

 

AN NGÃI, ĐÀ NẴNG  24 THÁNG 05 NĂM 2014.

 

ĐỌC THÊM THÔNG TIN MỤC  TÌM HIỂU LỊCH SỬ CÔNG GIÁO VIỆT NAM  antontruongthang.com

CHƯƠNG VI.

LÝ DO DÒNG TÊN ĐẾN ĐÀNG TRONG.

GIÁO HỘI NHẬT BẢN GIEO TRONG NƯỚC MẮT.

GIÁO HỘI VIỆT NAM GẶT GIỮA VUI MỪNG.

CHÂU ẤN THUYỀN NHẬT BẢN CẬP BẾN HỘI AN.

Thời gian đầu, người Bồ Đào Nha chỉ quan tâm đến đất nước Trung Hoa và Nhật Bản, nơi từ năm 1549, thánh Phanxicô Xaviê và các nhà truyền giáo đã thu phục nhiều linh hồn. Đầu thế kỷ 17, các nước Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha suy yếu, trong khi nước Hà Lan và Anh Quốc trở nên cường thịnh, các thương gia chống công giáo, một mặt dùng quà cáp đắt tiền lấy lòng các vua quan Nhật Bản để vào buôn bán, mặt khác gièm pha tố cáo các nước Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha công giáo và các tu sĩ đang dọn đường đánh chiếm nước Nhật, bằng chứng là người Tây Ban Nha chiếm Philipines, đảo Moluques… Thấy Âu Châu cùng Ki tô giáo mà không chịu nổi nhau huống gì các nước, các lãnh chúa Nhật Bản đồng lúc cũng bị áp lực những lời phản kháng các tôn giáo bản địa cho rằng theo đạo công giáo là mất gốc, là hủy diệt nước Thái Dương thần nữ, cho nên vào năm 1613, 1614, các nhà lãnh đạo Nhật Bản ra lệnh bách hại đạo công giáo và trục xuất giáo sĩ. Nhiều giáo dân Nhật buộc phải trốn lánh, rời bỏ quê hương sang Macau hoặc lợi dụng việc buôn bán đã đến Hội An sinh sống và lập gia đình với phụ nữ bản xứ.

Người đứng đầu cuộc bách hại là tướng quân Tokugawa Hidetaka (Đức Xuyên Tú Trung). Ngày 14 tháng hai 1614 ông ra lệnh đuổi hết các thừa sai  ra khỏi nước. Con số các vị truyền giáo từ Nhật Bản về Macao ( Áo Môn) là 73 vị . Nhà dòng Mẹ Thiên Chúa (Madre de Dios ) chỉ có đủ chỗ cho 40 nay phải nhận thêm con số quá đông trên 121 người.

Trong khi dòng Tên gặp hoạn nạn như vậy thì người Bồ xin được Chúa Nguyễn Phúc Nguyên cho vào Đàng Trong buôn bán. Thương gia Fernandes de Costa yêu cầu cha Giám tỉnh Valentin Carvalho, Giám tỉnh dòng Nhật Bản cho các cha dòng đến Đàng Trong giúp đỡ. Thật là tin vui bất ngờ cho những người đang đi vào ngõ cụt.

Tình hình cấm đạo tại Nhật Bản càng lúc càng tăng đã đưa thêm nhiều kiều dân Nhật đến Hội An. Cha Đắc Lộ trong cuốn Lịch sử Vương quốc Đàng Ngoài có ghi lại “ Có rất nhiều giáo dân ( Nhật), kể từ năm 1614 bắt đầu có sắc lệnh cấm đạo, đã kéo nhau lũ lượt đi, nhất là vào mùa chay, và cả ngoài mùa chay nữa, mỗi năm ba hay ba bốn lần, để được xưng tội với các cha dòng biết nói tiếng Nhật và rước lễ, và mỗi lần có tới bốn chiếc tàu. Họ tự do đi, lấy cớ buôn bán. Và cứ thế gần mười năm nay, họ tiếp tục và rất được mãn nguyện và yên ủi về thiêng liêng..” ( Xem Lịch sử vương quốc Đàng Ngoài. Bản dịch Hồng Nhuệ Nguyễn Khắc Xuyên, Tủ sách Đại kết,TP HCM 1994, tr. 36 tt  ) . Mười năm tức là 1624, năm cha Đắc Lộ đến Đàng Trong.

Chính cộng đồng Nhật Bản và Bồ Đào Nha đã xây dựng những nhà thờ công giáo đầu tiên tại Đà Nẵng và Hội An. Tiến sĩ Li Tana khi nghiên cứu lịch sử xứ Đàng Trong giai đoạn từ 1604 đến 1635. cho biết khoảng thời gian nầy có 70 Châu Ấn thuyền Nhật Bản, tức thuyền có phép xuất dương đến Đàng Trong. Tuy nhiên khoảng thời gian ngắn từ 1611 đến 1622 có đến 51 chiếc. (Xem LI TANA, Xứ Đàng Trong, Nhà Xuất bản Trẻ, 1999, trang 60,61 ) Thời kỳ nầy trùng khớp với giai đoạn bế quan tỏa cảng, cấm đạo công giáo tại Nhật Bản.


NHÀ CỬA NGƯỜI NHẬT TẠI HỘI AN

TRONG ĐÓ CÓ NHIỀU NGƯỜI CÔNG GIÁO NHẬT.

CÓ THỂ GIỐNG NHƯ KHU PHỐ NẦY CÙNG THỜI BÊN NHẬT BẢN.

KHU PHỐ NHẬT VÀ BỒ TẠI HỘI AN

DƯỚI CÁI NHÌN CỦA LM ANTÔN. KHU SƠN PHÔ.

Sách Lịch sử công giáo Nhật Bản có ghi :

Mối quan hệ giao thương nở rộ với Cochin China là nguồn gốc định cư của người Nhật Bản ở Touron (bây giờ là Đà Nẵng) và Faifo (Hội An). Các tu sĩ dòng Tên đầu tiên được gởi từ Macao đến những hải cảng này là Diego Carvalho bị trục xuất khỏi Nhật bản vào năm 1614 và Francesco Busomi. Cả hai đến vào tháng Giêng năm 1615, Cha Carvalho săn sóc giáo hữu Nhật Bản ở Faiko( sic) .( Faifo, Hội An). Tuy nhiên, một năm sau Ngài trở về Macao, lại có thể xâm nhập vào Nhật Bản và đã chết tử đạo ở Sendai vào năm 1624, Cha Busomi định cư ở Touron ( Đà Nẵng) nơi Ngài đã xây dựng một Thánh đường, vài tháng sau Thánh đường bị người bản xứ thiêu hủy, Busomi ẩn nấp trong nhà của một giáo dân Công giáo người Nhật ở Faiko( Hội An ).

Các vị thừa sai mới, đến vào năm 1617: Pedro Marquez, sinh tại Nagasaki, Cha là người Bồ Đào Nha và Mẹ là Nhật Bản và Paul Saitò, người sau này tái nhập vào Nhật Bản và đã chết trên cọc (tử đạo) vào năm 1633. Mặc dầu chính quyền cũng khá chống đối tôn giáo mới, tân tòng người bản địa cũng như người Nhật Bản vẫn được rửa tội. Báo cáo mục vụ trong năm 1621 kể rằng : trong năm ấy đã có 82 người bản xứ và 27 người Nhật đã nhận phép rửa”

(Bản dịch  từ A History of the Catholic  Church in Japan, tác giả Joseph Jennes, CICM. Bản dịch tiếng Việt , xem  Lịch sử Giáo Hội Công giáo Nhật Bản, Nhà Xuất Bản Tôn Giáo, Hà Nội Quý 4, 2008 trang,235,236)

Trước đây, các tài liệu cho thấy mục đích các vị thừa sai Dòng Tên đến Đàng Trong  là giảng đạo cho người Việt, nhưng các thông tin trên cho thấy họ nhắm trực tiếp giúp các thương gia và dân tị nạn công giáo Nhật Bản tại Cửa Hàn (Touron) và Faifoo (Hội An). Không thể trở về Nhật Bản chối bỏ đức tin, những người nầy quyết tâm định cư nên đã cưới vợ bản địa và có con cái mà không có các bí tích. Họ kêu cứu các linh mục tu sĩ Dòng Tên xưa ở Nhật nay dồn về Macau đến giúp dạy giáo lý và ban các phép hôn phối , giải tội, Thánh Thể và rửa tội theo những quy định của công đồng Trentô. Nhiều người Việt bắt đầu tìm hiểu, có cảm tình và quý mến nên xin gia nhập đạo mới  trong đó có những nho sĩ, tu sĩ và các nhân vật thế giá khác. Họ hình thành nhóm trí thức công giáo đầu tiên của Giáo hội Việt Nam.

Người Nhật định cư trong khu phố riêng và được phép gìn giữ phong tục tập quán . Phong tục tập quán của n kiều dân công giáo Nhật ở Hội An là thể hiện đức tin qua các sinh hoạt thờ phượng, học hỏi giáo lý, thơ ca, kịch nghệ v.v Rồi các truyền thống đó chuyển dần sang các cộng đồng công giáo Việt, qua ngôn ngữ  và cung giọng bản địa. Các thừa sai ngoại quốc rõ ràng không bắt đầu từ số không trong việc thích nghi văn hóa, mà  cần đến kinh nghiệm giáo hội Nhật Bản.

Thánh giá khổ nạn Giáo hội Nhật Bản đã biến thành hy vọng Phục sinh trên vùng đất mới Việt Nam. Đó là con đường huyền diệu của Thiên Chúa.  Như cộng đoàn Jerusalem bị đánh tan tác mới lan ra khắp xứ Palestina, rồi tràn khắp Đế quốc Rôma. Giáo hội Nhật Bản xem ra tan nát nhưng những hạt giống tốt đó lại được gieo vải và mọc lên xanh tươi ở nhiều nước như Việt Nam, Brazil…Chúng ta biết ơn các Giáo hội Âu Châu giúp Giáo hội Việt Nam rất nhiều về nhân sự, tài lực trong quá khứ nhưng Giáo Hội Nhật Bản mới chính là mẹ đẻ chúng ta. Hãy biết ơn mẹ. Ước mong Hội đồng giám mục hai nước và các giáo phận Nhật- Việt hãy quan tâm đến nhau hơn. Ngày nay, Giáo hội Việt Nam có thể đóng góp nhân sự truyền giáo để qua cơn bỉ cực, Giáo hội Nhật Bản sẽ tìm lại vẽ đẹp thái lai  ban đầu, thế kỷ 16, là trưởng nữ Giáo hội vùng Viễn Đông.

ÔNG BÀ ĐỨC CHA ĐÃ ĐI LOẠI TÀU NÀO  ĐỀ ĐẾN ĐÀNG TRONG?

ĐỨC GIÁM MỤC ĐỊA PHẬN OSAKA TRƯỚC CẦU NHẬT BẢN.

HỘI AN 2010.

 BÀI ĐỌC THÊM.


DẤU ẤN CÔNG GIÁO NHẬT BẢN

TẠI HỘI AN VÀ ĐÀNG TRONG THẾ KỶ 17

Năm 1558 Tiên Chúa Nguyễn Hoàng được lệnh vào làm trấn thủ Thuận Hóa và năm 1570, kiêm luôn trấn thủ Quảng Nam. Nhằm mục đích “vạn đại dung thân”, Chúa đã sai Thế tử Nguyễn Phúc Nguyên phát triển vùng đất nầy về nông nghiệp, tiểu thủ công nghiệp và ngoại thương. Chính trong thời điểm đó, do những mối quan hệ căng thẳng bế quan tỏa cảng giữa Trung Quốc và Nhật Bản, thương gia hai nước đã chọn Hội An như một thương cảng trung gian giao dịch buôn bán. “Nhà Minh giữ chủ trương bế quan tỏa cảng cho đến năm 1567 mới mở cửa cho thuyền buôn vượt biển buôn bán với các nước Đông Nam Á, nhưng vẫn cấm xuất khẩu một số nguyên liệu quan trọng sang Nhật Bản. Tình trạng đó lại buộc Mạc Phủ Toyotomi rồi Takugawa, có thể từ năm 1593, cấp giấy phép cho thuyền buôn- gọi là Châu Ấn Thuyền (Shuinsen) mở rộng quan hệ thông thương với Đông Nam Á và mua hàng Trung quốc từ các nước phương nam nầy. Chính sách đó kéo dài đến năm 1636, tạo ra một giai đoạn buôn bán phát đạt giữa Nhật Bản với Việt Nam mà chủ yếu với Hội An. Rồi Nhà Minh sụp đổ, nhà Thanh thay thế (1664) lại dẫn đến những làn sóng di cư ồ ạt của người Hoa xuống Đông Nam Á” (Giáo sư Phan Huy Lê, Hội An: Lịch sử và hiện trạng, Hội thảo quốc tế Đô thị cổ Hội An, Nhà Xuất Bản Khoa học Xã hội, Hà Nội 1991, tr. 21).
Tại Hội An, đây là hai cộng đồng người nước ngoài đông nhất. Theo linh mục Cristophoro Borri, họ sống riêng biệt, với y phục và tập tục riêng, có “tổng trấn” (gouverneur) riêng. Bức tranh “Giao chỉ quốc Mậu dịch độ hải đồ” (viết tắt “Giao chỉ độ Hải đồ”) của ông Chaya Shinroku hiện được lưu giữ tại chùa Jomyo 
Jomyoji, tại phố Tsutsui, khu Higashi, thành phố Nagoya, Nhật Bản mô tả cuộc hải hành và khu phố Nhật Bản tại Hội An. Hai dảy phố dài trên 300 mét và những dãy chợ dù đặc trưng Nhật Bản. Những nhân vật sống trên tàu, tại chợ Hội An và dinh trấn Thanh Chiêm được mô tả hết sức sống động. Trong những nhân vật và cư dân thời kỳ đó có rất nhiều người công giáo Nhật Bản như cuốn lịch sử Giáo hội Nhật Bản trang 235tt mô tả: 
“Mậu dịch phát đạt với Cochin China bắt nguồn từ những khu định cư của người Nhật ở Tourane (nay là Đà Nẵng) và Faifo (Hải Phố). Những thừa sai Dòng Tên tiên khởi được phái từ Macao đến các cảng này là Diego Carvalho, bị trục xuất khỏi Nhật Bản năm 1614, và Francesco Busomi. Cả hai đã đến đây vào tháng 01-1615. Carvalho coi sóc các Kitô hữu Nhật Bản tại Faifo. Tuy nhiên, một năm sau đó, ngài quay trở lại Macao, rồi đi vào Nhật Bản và chịu tử đạo tại Sendai năm 1624. Busomi có cơ sở chính tại Tourane nơi ngài xây được một ngôi nhà thờ. Khi ngôi nhà thờ bị người bản xứ thiêu rụi vài tháng sau đó, ngài tìm được nơi trú ngụ trong nhà của một Kitô hữu Nhật Bản tại Faifo. 
Các thừa sai mới đã đến đây năm 1617: Pedro Marquez, sinh tại Nagasaki, có cha là người Bồ Đào Nha và mẹ là người Nhật Bản và Paul Saitō, người sau đó đã trở lại Nhật Bản và chết trong hố năm 1633. Mặc dù chính quyền tại đây khá phản đối tôn giáo mới này, nhưng trong số những người dân bản địa và người Nhật đã có những người trở lại đạo. Một bản báo cáo truyền giáo năm 1621 thuật lại rằng trong chính năm đó 82 người dân bản địa và 27 người Nhật đã được chịu phép Rửa Tội. 
Năm 1631, nhà thờ Faifo bị phá hủy theo lệnh của chính quyền. Trong khoảng thời gian này, ngày càng nhiều người tị nạn đã đến Faifo và năm 1633 con số người Nhật lên đến 300. Thái độ của chính quyền địa phương vẫn dứt khoát phản đối việc truyền đạo.

Các sắc lệnh bách hại được ban hành nhằm chống lại những người Công Giáo bản địa và các thừa sai nhưng không được áp dụng trên những người định cư Nhật Bản vì họ được hưởng một loại đặc quyền ngoại giao. Nhờ cách này, các Kitô hữu Nhật Bản đã cho các thừa sai đang bị bách hại trú ngụ. Tuy nhiên, Busomi và Marquez thỉnh thoảng cũng bị buộc phải tạm rời khỏi đất nước này.
Tại Cochin China, tình hình của các Kitô hữu Nhật Bản vẫn không bao giờ lạc quan: họ sống trong tình trạng liên lỉ lo sợ bị bách hại và một số đã bị xử tử cùng với các Kitô hữu bản địa. Năm 1658, một số Kitô hữu có thế lực nhất bắt đầu di cư đến các quốc gia khác. Năm 1665, tất cả các thừa sai ngoại quốc bị trục xuất và cuộc bách hại mở rộng ra đối với mọi Kitô hữu, cả người bản địa lẫn người Nhật. Không may thay, một số người Nhật giàu có từng là trụ cột của Giáo Hội đã đầu hàng trước sự đe dọa bị tịch thu nhà cửa và tài sản, và bỏ đạo bằng cách thực hiện efumi. Trong những tình cảnh bi đát ấy, cộng đồng Kitô hữu Nhật Bản đã giảm sút và biến mất hoàn toàn vào cuối thế kỷ 17″. 
Đoạn văn trên diễn tả đủ mối quan hệ rất mật thiết giữa giáo hội non trẻ Đàng Trong và nhóm thương gia công giáo sống tại Hội An. Giáo hội Đàng Trong đã được hình thành do cuộc bách hại tại Nhật Bản. Các nhà truyền giáo Dòng Tên nước ngoài bị trục xuất ra khỏi Nhật Bản về Ma Cau. Tu viện Mẹ Thiên Chúa Madre de Dios không còn chỗ trống, chính lúc đó Thiên Chúa Quan phòng đã mở lòng cho Chúa Nguyễn Phúc Nguyên cho phép người Bồ Đào Nha đến buôn bán và được phép mang theo những linh mục, tu sĩ. Và ngày 18 tháng giêng Dương lịch 1615 là một ngày trọng đại trong lịch sử truyền giáo Việt Nam. Một phái đoàn chính thức đã đến Cửa Hàn (Touron) và sau đó đến Hội An. Cửa Hàn lúc đó chưa phát triển bao nhiêu, mới chỉ là cửa hải quan và là một làng đánh cá. Còn Hội An đã rất phồn vinh.

Có lẽ khi sang Việt Nam, các nhà truyền giáo nhắm giúp đỡ cộng đồng công giáo Nhật Bản diaspora đang sinh sống và giữ đạo tại Hội An vì các vị xuất thân là những thợ gặt của cánh đồng lúa Nhật Bản. Nhưng vào thời kỳ đó như qua sách lịch sử nầy, chúng ta thấy Giáo hội Nhật Bản đang bị bách hại khủng khiếp. Thiên Chúa quan phòng đã định liệu mọi việc. Chính vì cuộc bách hại Nhật Bản lại là cơ may cho Tin mừng đến đất nước nầy. Ngày xưa, nếu không có cuộc khủng bố Giáo hội Jêrusalem chắc còn lâu Tin mừng mới đến Antiokia và sau đó đến Roma. Những bài học lịch sử đó vẫn còn tái diễn. Không có cuộc bách hại của các vua Nhà Nguyễn, Tin Mừng chắùc sẽ chậm đến vùng Tây Bắc và vùng cao nguyên Kontum. 
Sau vài tháng đến Đàng Trong đã có 10 người nhập đạo và cuối năm 1615 đã có 300 người . Mặc dù gặp nhiều chống đối, giáo hội Đàng Trong gồm người Việt, người Nhật, người Bồ ở Hội An tăng trưởng mạnh. Sau nhóm của cha Buzomi là các cha Cristofori Borri, Francesco Pina đến tiếp tay 1617. Đến năm 1621, qua tường trình của cha Gaspar Luis tình hình cộng đồng Hội An đã tiến triển nhiều. “Có bốn người trong trụ sở nầy, hai cha và hai thầy đều không ngớt làm việc giúp các linh hồn dân bản xứ và người Nhật cư trú ở đây để buôn bán. Đã rửa tội được 82 dân bản xứ và 27 người Nhật”. 
Qua đó cũng nói đến việc hôn nhân Việt Nhật. “Cho tới nay giáo dân trong khu phố chỉ dùng tràng hạt đeo cổ tỏ mình ra là giáo dân Ki tô, bây giờ họ dùng để lần hạt. Cũng đã chinh phục được những người Nhật, bây giờ họ lấy vợ thật chứ không như trước đây không có phép cưới. Người ta thấy rõ những năm trước đây chỉ có hai đám cưới chính thức, còn bây giờ hầu hết đều làm phép cưới. Điều chinh phục được họ hơn cả là công việc làm ăn vật chất của những người lấy vợ công giáo năm nay thành công hơn những người sống không có phép cưới. Cộng đồng Nhật Bản đó cũng rất nhiệt thành. Có một người Nhật giàu có sang trọng và đáng kính đã giúp chúng tôi phương tiện dựng nhà thờ và trụ sở. Vì thế Thiên Chúa đã thưởng ông bằng một phép lạ. Ông bị bại liệt tứ chi, không đưa tay lên miệng được. Ông muốn vẽ ảnh Đức Mẹ (ông thường ưa làm việc nầy) ông cho người đem tới bút và tất cả những gì cần thiết. Lạ lùng thay, khi vừa giơ tay ra để vẽ thì thấy khỏi bệnh, tay, ngón tay và các chi thể khác đều cử động… Người Nhật ở đây được làm những gì ở nước họ bị cấm vì bắt đạo. Họ ăn chay đánh tội rất nhiệt tình. Có người vác cây giá rất nặng và vác đi mấy vòng rước, người khác lấy thừng chảo cột vào mình rất chặt trông rất dữ dằn, có người cào xé mình bằng nhiều cách và tất cả đều cố gắng hết sức bắt chước những cực hình và chịu đựng của Chúa Giêsu Kitô bị đóng đinh. Trong lễ Phục Sinh, giáo dân tỏ vui mừng ra bề ngoài bằng ca hát và những dấu hoan hỉ khác (Xem Tường trình Đàng Trong của Garpar Luis). 
Qua những ghi nhận trên đây. Giáo dân Nhật bản ở Hội An chắc chắn không phải là toàn là những người nam nữ đến từ đất nước Phù Tang mà một số đông là từ các gia đình Nhật Việt, cha Nhật, mẹ Việt trong thế hệ đầu. Còn các thế hệ kế tiếp, phần máu Việt sẽ tăng thêm. Điều đó có thể chứng minh được qua khuôn mẫu các gia đình người Hoa gốc Minh Hương Hội An hiện nay. 
Trong cuốn sách, Xứ Đàng Trong, luận văn Tiến sĩ của nhà nghiên cứu Li Tana có một bản thống kê về thuyền Châu Ấn đến Đàng Trong. Trong số 70 chiếc đến từ năm 1604 đến 1635, thì có đến 51 chiếc đến từ 1611 đến 1622, khoảng thời gian trùng khớp với sự hiện diện đông đảo người công giáo Nhật và các nhà truyền giáo tại Đàng Trong. Chính cuộc bách hại tại Nhật Bản đã đẩy giáo dân công giáo vượt biên và đến Đàng Trong sinh sống. (Li Tana, Xứ Đàng Trong, NXB Trẻ, 1999, trang 90, 91)
Tình hình chính trị thế giới lúc đó không còn thuận lợi cho người Bồ Đào Nha nữa vì các cường quốc mới xuất hiện như Hòa Lan, Anh Quốc. Tin tức từ cuộc cấm đạo ở Nhật Bản lan dần đến Việt Nam qua các thương gia ngoại quốc. Các Chúa Nguyễn, chịu ảnh hưởng của các hoàng đế Trung Hoa, các Mạc Phủ và những tin tức đồn đại xuyên tạc, chuyển sang thái độ nghi ngờ và ác cảm với đạo công giáo. Thời Hoàng Tử Kỳ làm tổng trấn, đã có những kẻ vu cáo đạo nhưng được ông thông cảm chở che. “Có một viên quan đã vu cáo các cha trước mặt chúa, cho các cha đã gây nên cuộc bắt đạo lớn lao ở Nhật. Ông không ngừng rêu rao như vậy trong mọi dịp. Đến nỗi các cha phải thanh minh cho chúa hiểu việc nầy, trước mặt viên quan đó. Nhưng ông vẫn một mực chống đối, cho tới khi chúa khép miệng ông lại bằng lời tương tự như sau : chúa không am tường sự việc xảy ra ở Nhật thế nào, nhưng chúa có thể quả quyết rằng các cha ở trong nước nầy có đời sống rất lành thánh” (sđd 21). 
Không may, Hoàng tử Kỳ mất sớm và và các vị chúa về sau tỏ thái độ cứng rắn hơn với đạo công giáo. Cái chết của vị tử đạo tiên khởi Anrê xứ Ranran (Phú Yên) 1644 mở đầu cho công việc đàn áp công giáo thời Chúa Nguyễn Phước Lan. Đến đời con là Nguyễn Phước Tần, Chúa Hiền, tình hình tồi tệ hơn. Bốn năm bánh hại từ 1661- 1665, giáo hội Đàng Trong gặp thử thách lớn lao. Ngày 11-5- 1663 , vào giờ Thân, ngày thứ sáu, sau lễ Chúa Lên Trời các ông Gioan Vượng ở Cây Trâm (Cátlâm), Alexis Dậu, Giuong Nghiêm, Tôma Nhum bị hành hình tại Thanh Chiêm. Theo tường trình về cuộc bách hại năm 1663 của linh mục Baudet  theo Tài liêu Lưu trử của Hội Thừa sai Paris (A.M.E., vol 733, tr 1), sau khi kể lại cái chết của Gioan Vượng, ở tuổi 75, linh mục kể tiếp về cái chết của Alexis “ngài là con trai của một người Nhật tên là Sebastien ở Phacats… đang khi buôn bán ở Đàng Trong ông đã cưới một cô công giáo là mẹ của Alexis, bà đã chịu khổ vì đức tin, bị giao cho voi dày. Suốt đời ông nhớ mình là con trai của một vị tử vì đạo… Ông rời bỏ triều đình nơi ông có một công việc và đến làm việc với các cha…. chăm nom một ngôi nhà thờ lớn nhất Đàng Trong…”. Linh mục Đỗ Quang Chính cho biết thêm chi tiết: “Alexù Dậu sinh năm 1627 tại Hội An, do thân phụ là người Nhật, tên thánh Sêbastianô, thân mẫu là người Việt tên thánh Ysave (Isabel). Chính bà mẹ của Alexù tử đạo bằng hình phạt voi dày vào năm 1650: ông học giỏi, có vợ, sinh con gái tên thánh Rustina. Alexù viết cuốn sách Tam Phụ, tức là trình bày việc phải tôn thờ Thiên Chúa. Vào dịp lễ Giáng Sinh ông tổ chức các vở diễn và ông luôn đóng vai chính. Ông chăm lo cho vợ và cô con gái nhỏ. Lệnh nhà Chúa cấm đạo đặc biệt kẻ giảng khiến ông bị cầm tù. Ông truyên xưng vững vàng niềm tin của ông: “Tôi có đạo từ ngày đầu vừa sinh ra đời, và từ đó vẫn có đạo, và vào giờ nầy tôi cũng không xấu hổ mà công bố vào một dịp tốt như thế nầy”. Bị tuyên án tử, ông xem đó là tin mừng. “Ông thức suốt đêm một phần cầu nguyện và phần rao giảng”. Ông còn bảo bà con cám ơn và cho tiền người chặt đầu ông. Sau nầy ông hiện ra trong vinh quang cho người làm hại ông. Ông bước vào cái chết như một cuộc chiến thắng, các linh mục trú tại Hội An đến chúc mừng ông vì đã chuẩn bị cái chết làm chứng. Ông trả lời: “Cũng chính vì thế mà con đến đó như một ngày lễ trọng, ăn mặc lụa là”. Ngài tươi cười chứng kiến cái chết của người bạn trước phiên mình. Đến lượt mình, ngài giúp tên đao phủ bằng cách vén tóc giao cho tên nầy cắt, rồi trao cho em mình đứng gần đó. Sau khi bị chém đầu, gương mặt vẫn giữ tươi màu hai ngày” (Launay Adrien, Histoire de la mission de la Cochinchine, Documents historiques tome 3, p. 511-512. Paris,1923 ) 
Các chúa cho rằng “Hoa lang đạo (đạo người Bồ Đào Nha) là đạo hủy hoại nước nhà” và rằng, cần theo gương Nhật Bản tận diệt đạo. Nhân đầu tháng 2-1664, sao chổi xuất hiện và xảy ra dịch tễ, các quan quy tội cho Hoa Lang đạo, chúa Hiền nghe lời, ra lệnh diệt trừ Tả Đạo. 
Ngày 5-1-1665, quan quân càn quét Hội An, bắt khoảng 100 giáo dân. Ngày 9-1-1665, 12 giáo dân bị đưa ra pháp trường trên một bãi cát bồi giữa Dinh Chiêm và Hội An. 
Chúa Hiền nghe lời tâu của những kẻ ghét đạo, cho việc theo đạo là theo vua Bồ chống lại chúa nên bắt quan quân đặt thánh giá ở các đường, buộc mọi người Việt cũng như ngoại kiều đạp ảnh như kiểu efumi của Nhật. Các thương gia công giáo Nhật giàu có, sợ mất của cải, hầu hết đều chối đạo. Bà Công chúa Ngọc Liên chịu đói khát không nỗi, sau năm ngày bỏ đạo. Gương xấu trên lôi theo 120 nhà giàu Hội An bỏ đạo. Tình hình càng ngày càng tồi tệ, các thương gia Nhật Bản đành rời Hội An lưu tán đi các nước khác. Những người còn lại chắc đã hòa đồng vào người Việt, đành mất hết tài sản và cùng chia xẻ một cảnh ngộ với người Việt công giáo. Biết đâu trong huyết quản những người giáo dân công giáo Việt Nam hôm nay vẫn còn đó dòng máu gốc công giáo Nhật Bản ngày nào ? 
Viết lên phụ lục nầy, chúng tôi muốn nhắc lại mối quan hệ gần gũi giữa Giáo hội Nhật bản và Giáo hội Việt Nam. Hai giáo hội cùng chia xẻ vinh quang và đau thương. Trong quá khứ, do trận cuồng phong bách hại mà anh em Nhật Bản công giáo đã chuyển lửa đức tin đến Việt Nam, nhờ đó mà hôm nay Giáo Hội Việt Nam có trên 6 triệu tín hữu. Lẽ nào chúng ta quên ơn ? Xưa nay chúng ta thường chú trọng đến các nhà truyền giáo Tây phương, những đóng góp của giáo hội công giáo Âu Châu mà quên rằng chính Giáo hội Nhật Bản, Ma Cau. AyuthiaThái Lan, Penang Malasia… góp phần không kém cho việc triển nở đức tin trên Đất Việt. Ngày nay, Giáo hội công giáo Nhật Bản tuy bị sụt giảm trầm trọng về số lượng nhưng không vì thế mà chúng ta mất hy vọng một ngày Phục Sinh, họ đang cần sự trợ lực của chúng ta. Ước mong trong tương lai hàng giáo phẩm và cộng đồng công giáo của hai nước sẽ kết nghĩa anh em và giúp nhau loan báo Tin Mừng Đức Ki tô mà cha ông họ đã cùng nhau lấy máu đào minh chứng. 
Hội An , Đại lễ Phục Sinh 2007 
Linh mục Antôn Nguyễn Trường Thăng 
Quản xứ Giáo xứ Hội An và Đền thánh Á thánh Anrê Phú Yên tại Phước Kiều, Điện Bàn, Quảng Nam.

 

188 vị tử đạo người Nhật bản vào thế kỉ thứ XVII

được phong Chân Phước tại Nagasaki

VietCatholic News (Thứ Hai 24/11/2008 19:22)

NAGAZAKI – Sáng hôm nay ngày 24.11.2008, Giáo hội phong Chân Phước cho 188 vị tử đạo Nhật Bản trong một nghi lễ long trọng có chừng 30.000 người tham dự, trong đó có phái đoàn Việt Nam do ĐHY Phạm Minh Mẫn trưởng đoàn.

Lễ phong Chân Phước hôm nay mang một ý nghĩa lớn lao là Giáo hội Nhật bé nhỏ nhưng qua sự kiện này làm cho người không Công giáo cũng nhận biết được tiến trình muốn làm “sống lại đức tin” nơi người Nhật như lời Đức Cha Mizobe Osamu, giám mục giáo phận Takamatsu và là Trưởng Ban sửa soạn cho việc Phong Chân Phước.

Giáo hội Nhật có rất nhiều vị tử đạo, con số lên tới mấy chục ngàn vị, và cũng đã có trên mấy chục vị đã được phong thánh trước đây.

Đức Tin Công Công giáo được gieo vào đất Nhật do chính thánh Phanxicô Xaviê vào năm 1549. Và từ ngày đó đã mau chóng phát triển cho tới năm 1587 thì bị đình chỉ lại vì cuộc bách hại Công giáo tại Nhật. Cuộc bách hại này kéo dài cho đến năm 1614, trong đó nhiều vị thừa sai đã bị giết hại và những tín hữu Công giáo bĩ cầm tù và bị giết. Các vị lãnh chúa thời kỳ này coi người Công giáo là một nguy hại cho đất nước.

5 năm sau khi Minh Trị thiên hoàng lên ngôi, tức là vào năm 1873, đạo Công giáo tại Nhật mới được hoạt động trở lại.

Tuy nhiên Tòa thánh Vatican vào năm 1862 đã phong thánh cho 26 vị tử đạo Nhật, được mênh dnah là “26 thánh Tử Đạo thành Nagasaki”. Trong đó có thánh Pholô Miki, và 26 vị gồm linh mục, tu sĩ và giáo dân bị tử hình thập giá trên một ngọn đồi tại Nagasaki vào năm 1613.

Tới năm 1867, ĐGH Piô IX lại phong Chân Phước cho 205 vị tử đạo khác của Nhật Bản.

Tất cả 188 vị tử đạo được phong Chân phước hôm nay là người giáo dân Nhật và là những chứng nhân cho Chúa Kitô trong 2 năm là năm bách hại đạo là 1603 và 1639.

Trong một quốc gia số người Công giáo rất ít oi chỉ có 450.000 tín hữu người Nhật, công thêm chừng 580.000 tín hữu Công giáo người ngoại quốc sống ở Nhật hay công tác truyền giáo ở Nhật, trong tổng số là 127 triệu dân Nhật. Do vậy việc duy trì đức tin Công giáo rất khó khăn và sứ mệnh truyền giáo lại càng khó khăn hơn trong một quốc gia tân tiến và phát triển mạnh về kĩ thuật như Nhật bản.

Giáo hội Nhật bản cũng rất thiếu linh mục vì thế vai trò của tông đồ giáo dân lại càng khẩn thiết hơn không những trong việc truyền giáo mà cả việc tổ chức của giáo hội. Các giám mục Nhật Bản nhấn mạnh rằng: “Thời điểm đã đến, lúc này hơn khi nào hết cần phải xem việc đào tạo giáo dân là quan trọng”. Cũng vậy về khía cạnh xã hội và văn hóa, cha mẹ Công giáo cũng than phiền rằng việc truyền đạt đức tin cho con cái ngày nay xem ra khó khăn hơn. Do đó việc phong chân phước cho các giáo dân tử đạo tiền nhân của họ nhắc nhớ và khơi lại tấm gương về đời sống gia đình, về gương chứng nhân can trường của giáo dân Nhật bản thời trước.

Các đức giám mục Nhật cũng nêu lên khía cạnh khác trong cuộc phong chân phước hôm nay, là vai trò quan trọng của nhữ giới Nhật bản, vì trong số các vị tử đạo có rất nhiều phụ nữ thánh thiện và can trường.

LM Trần Công Nghị

Đoàn Việt Nam đến Nhật Bản dự

Thánh lễ Phong Chân phước 188 vị Tử đạo của Nhật Bản

VietCatholic News (Thứ Ba 18/11/2008 01:40)

SAIGÒN – Vào lúc 21g00 tối hôm hôm qua Ngày 17-11-2008, đoàn Việt Nam, gồm ĐHY G.B. Phạm Minh Mẫn, TGM Saigòn; Đức cha Phaolô Bùi Văn Đọc, Giám mục Mỹ Tho; Đức cha Phêrô Trần Đình Tứ, Giám mục Phú Cường; Linh mục Tổng Đại Diện Saigòn; Lm. Ignatio Hồ Văn Xuân; Lm. Giuse Đinh Tất Quý; Anh chị Đinh Văn Minh, giáo dân, đã lên đường sang Nhật Bản để thăm một số hội dòng, đại chủng viện, cộng đồng giáo dân người Việt… và đặc biệt là tham dự Thánh lễ Phong Chân phước cho 188 vị Tử đạo của Nhật Bản, được cử hành vào ngày 24-11 tới đây.

Chương trình thăm Nhật Bản của đoàn kéo dài từ ngày 18 đến 27-11-2008, được Dòng Giuse Truyền giáo Osaka bảo lãnh. Chương trình của đoàn như sau:

– Ngày 18-11: Đến Narita. Tham quan Tokyo, Hoàng Cung, Ginza Asakusa. Gặp gỡ gia đình tu sĩ và dâng lễ tại Nhà thờ Thánh Inhã.

– Ngày 19-11: Đi Yokohama, thăm Dòng Tôn Thờ Thánh Thể; Dòng Nữ Tỳ Thánh Tâm. Dâng lễ cho cộng đoàn Việt Nam tại Nhà thờ Fujisawa.

– Ngày 20-11: Đi Osaka, thăm Dòng Giuse Truyền giáo Osaka. Dâng lễ cho cộng đoàn Việt Nam tại Nhà thờ Chính toà Osaka.

– Ngày 21-11: Đi Kobe, thăm Viện Khảo sát Địa Chấn. Dâng lễ cho cộng đoàn Kobe tại Giáo xứ Takatori.

– Ngày 22-11: Đi Hiroshima, viếng Viện Bảo tàng. Tham quan Miyajima. Dâng lễ tại Nhà nguyện Hiroshima.

– Ngày 23-11: Dâng lễ tại Nhà nguyện Hiroshima. Đi Nagasaki, tham quan thành phố. Gặp giáo dân và tu sĩ Việt Nam.

– Ngày 24-11: Tham dự Thánh lễ Phong Chân phước 188 vị Tử đạo của Nhật Bản.

– Ngày 25-11: Đi Fukuoka, thăm Đại Chủng viện Xuân Bích. Dâng lễ tại Đại Chủng viện.

– Ngày 26-11: Dâng lễ tại Đại Chủng viện. Tham quan thành phố.

– Ngày 27-11: Dâng lễ tại Đại Chủng viện. Sau đó, từ Fukuoka về lại Sài Gòn. Kết thúc chuyến viếng thăm Nhật Bản.

UBTTXH

Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam ở Nhật Bản

VietCatholic News (Thứ Hai 24/11/2008 16:28)

 

Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam ở Nhật Bản

1.- Cộng Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Nhật Bản

Hiện nay ở Giáo Hội Nhật Bản, số người Việt Nam Công giáo ít ỏi, có lẽ khoảng mấy trăm, qui tụ thành nhiều tiếu cộng đoàn Công giáo địa phương trong cơ cấu tố chức Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam ở Nhật Bản. Có hai Liên Cộng Đoàn Công Giáo Việt Nam, Miền Đông và Miền Tây Nước Nhật, làm thành Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Nhật Bản, kết hợp gần hai mươi đơn vị Công giáo lớn nhỏ khác nhau, với khoảng 13 linh mục có một số nam nữ tu sĩ giúp đỡ phục vụ.

Quí hồ tinh, bất quí hồ đa. Tôi chú ý nhiều đến cộng đoàn Việt Nam nhỏ bé giữa một biển người bao la không tin theo Công giáo. Điều ấy chỉ cổ động tinh thần truyền giáo của anh chị em Việt Nam đang sinh sống tại Nhật Bản nhiiều hơn, vì bất cứ lý do gì. Và cũng vì lý do ấy chúng ta khích lệ và nguyện cầu cho “cây cải nhỏ công đoàn Công giáo tro nên xum xuê cho có nhiều chim trời đến ẩn nấp”.

Cụ thể anh chị em tín hữu chúng ta được phân bố theo các cộng đoàn địa phương sau đây rải rắc tại nhiều nơi trên đất Nhật:

Danh Mục 1.- Các Cộng Đoàn Công Giáo Việt Nam ở Nhật Bản

 

Danh mục 2.- Các Linh Mục người Việt Nam tại Nhật

 

2.- Tổ Chức Của Cộng Đoàn

Như bất cứ xứ đạo Công giáo nào, mổi đơn vị tùy theo hệ cấp đều có một Ban Đại Diện hay Ban Châp Hành đảm nhiệm việc chung của tập thể dưới sự điều hướng xa hay gần của các linh mục hay tin đồ hướng dẫn. Ban Đại Diện thường gồm một Trưởng Ban, một Thư Ký, Một Thủ Quỹ và một ủy viên phụ trách nhiều nhóm khác nhau như Nhóm Phụng Vụ Lời Chúa, thực hiện một thông tin cho cộng đoàn. Các Ban như Thiếu Nhi, tổ chức sinh hoạt hè cho các em thiếu nhi, học giáo lý.

3.- Một Hình Ảnh Thoáng Qua Về Liên Cộng Đoàn Miền Đông ngày 5/5/2006 hồi 20:29:15

Vào ngày 05/05, Liên Cộng Đoàn Miền Đông đã gặp gỡ nhau tại nhà thờ Meguro từ 10g00 sáng đến 3g00 chiều.
Có các thành viên tham dự:
Linh Mục: Nguyễn Hữu Hiến, Cao Sơn Thân và 
Đại diện của các cộng đoàn: 
Tokyo (anh Long và cô Huệ), 
Kamata (anh Dũng và anh Long), 
Omori (anh Lâm), 
Fujisawa (anh Kim), 
Kawaguchi (anh Cường), 
Kawagoe (anh Hậu), 
Isesaki (anh Điền), 
Nhóm CSLC (Tuyết Mai).

Linh Mục Hiến đã khai mạc buổi họp bằng lời cầu nguyện và mọi người cùng hát kinh Chúa Thánh Thần để xin ơn khôn ngoan tìm Thánh Ý Chúa, tiếp theo là phần giới thiệu Ban Đại Diện của các cộng đoàn. Anh Hậu, Trưởng Ban Đại Diện LCĐ Miền Đông ngỏ lời cám ơn các BĐD đã hy sinh ngày nghỉ, đến tham dự buổi họp, đồng thời anh cũng xin lỗi các BĐD vì những thiếu sót trong việc điều hành trong suốt nhiệm kỳ 2 năm vừa qua.

Báo cáo tổng quát về sinh hoạt của một số cộng đoàn
Kế đến các Ban Đại Diện trình bày sơ nét những sinh hoạt của Cộng Đoàn mình.

Cộng Đoàn Kamata: Được thành lập năm 2003, số nhân sự khoảng trên 30 người, trong những tháng có Chúa Nhật tuần thứ 5, thì cộng đoàn được một linh mục Việt Nam đến dâng thánh lễ. Cộng đoàn Kamata và ngay cả giáo xứ Kamata cũng rất vui, vì đây là cơ hội giao lưu giữa người Nhật-Việt trong giáo xứ, qua những món ăn do anh chị em công giáo Việt Nam trong cộng đoàn khoản đãi.

CĐ Fujisawa: CĐ Fujisawa là một cộng đoàn quy tụ đông đảo anh chị em công giáo VN tại tỉnh Kanagawa, danh sách anh chị em chính thức gia nhập cộng đoàn là hơn 300 người, mỗi tháng vào chiều Chúa Nhật tuần thứ nhất, có thánh lễ bằng tiếng Việt, vào dịp tháng 5, CĐ thường tổ chức dâng hoa kính Đức Mẹ. Tháng 8, vào dịp lễ Đức Mẹ lên trời, bổn mạng CĐ, CĐ tổ chức rước kiệu Đức Mẹ trước thánh lễ, và tháng 12 tổ chức lễ Giáng Sinh. Được sự đồng ý của hội đồng giáo xứ Fujisawa, mỗi tháng một lần, CĐ được đọc thánh thư bằng tiếng Việt Nam trong thánh lễ ngày Chúa Nhật của giáo xứ. Bà con công giáo trong cộng đoàn rất tích cực tham gia những hoạt động của giáo xứ, vì vậy họ rất thương yêu, tạo mọi điều kiện thuận lợi cho những sinh hoạt của cộng đoàn. Gần đây, giáo xứ đã thành lập một ngân qũy giúp cho người ngoại quốc khi gặp những hoàn cảnh cấp bách, khó khăn về tài chánh mà không xoay sở kịp.

CĐ Isesaki: Anh chị em trong cộng đoàn thường xuyên gặp gỡ nhau trong thánh lễ 9g00 sáng mỗi ngày Chúa Nhật. Mỗi tháng vào lúc 8g00 tối ngày thứ hai của tuần thứ 3, Linh Mục Hiến đến thăm và dâng thánh lễ cho cộng đoàn. Nếu tháng nào có Chúa Nhật tuần thứ 5, thì Linh Mục Hiến đến dâng lễ bằng tiếng Việt cho cộng đoàn lúc 9g00 sáng. Ngoài ra giáo xứ cũng có tổ chức dạy giáo lý cho các em từ 9g00 sáng mỗi ngày Chúa Nhật.

CĐ Kawaguchi: Có khoảng 80 người, cộng đoàn Việt Nam là cộng đoàn đông nhất so với các nhóm người ngoại quốc khác trong giáo xứ. Mỗi tháng, vào lúc 10g00 sáng Chúa Nhật tuần thứ 3, Linh Mục Hiến đến giải tội và dâng thánh lễ cho cộng đoàn, sau thánh lễ, cộng đoàn bán bánh mì để gây qũy giúp cho các trẻ em bất hạnh tại VN. Thánh lễ của CĐ càng ngày càng đông, vì càng ngày số người xin theo đạo và gia nhập vào cộng đoàn càng nhiều. Nhưng cũng có một vài vấn đề không hay xảy ra như vấn đề ly dị,v.v… Điểm đặc biệt là từ 10 năm nay, CĐ đã cộng tác với Giám Mục địa phận trong chương trình giúp trẻ em nghèo tại VN bằng cách bán bazaar, bánh mì, mỗi năm, cộng đoàn gởi cho các em, qua Giám Mục, chừng khoảng 3 đến 4 trăm ngàn Yen.

CĐ Kawagoe: CĐ được thành lập đã lâu với hơn 10 gia đình, tổng cộng khoảng 50 nhân khẩu. Linh Mục Chính sở người Nhật rất thương người Việt Nam, ngài luôn tạo mọi điều kiện thuận lợi để CĐ có thể giới thiệu văn hóa, thánh ca cho người bản xứ. Giáo xứ rất quan tâm, nâng đỡ người ngoại quốc. Qua những hoạt động chung với giáo xứ như thánh lễ quốc tế, trình diễn thánh ca Giáng Sinh, làm hang đá, bán bazaar, CĐ đã đưa văn hóa VN hội nhập vào giáo xứ địa phương và được sự đón nhận nhiệt tình của mọi người trong giáo xứ.

CĐ Tokyo: Là một cộng đoàn được hình thành bởi anh chị em từ các cộng đoàn chung quanh Tokyo đến. Mỗi tháng, vào lúc 10g00 sáng Chúa Nhật tuần thứ nhất, có thánh lễ bằng tiếng Việt, quy tụ rất đông anh chị em. Sau thánh lễ, cộng đoàn có bán bánh mì để gây quỹ. Nhờ sự trợ giúp tài chánh của một hội từ thiện Nhật, cộng đoàn cũng có những lớp dạy tiếng Việt cho các em thiếu nhi, và được rất nhiều cha mẹ hưởng ứng bằng cách đưa con cái đến học, CĐ cũng có những lớp giáo lý cho các em do nữ tu Oanh, nữ tu Châu và một số các thỉnh sinh các dòng đảm trách.

CĐ Omori: CĐ Omori là một cộng đoàn duy nhất có Linh Mục Chính sở là người Việt Nam, linh mục Ngô Quang Định. Từ khi về nhận nhiệm sở, ngài đã và đang cố gắng để giúp cho hai công đoàn Việt-Nhật thông cảm, hiểu biết và yêu thương nhau hơn hầu trở thành một giáo xứ hoàn hảo. Gần đây ngài có tổ chức lớp giáo lý bằng tiếng Việt cho các em do thầy Mạnh đảm trách. Với người lớn, ngài giảng dạy cho họ hiểu những trào lưu, suy nghĩ mới trong Giáo Hội, cũng như giải đáp những thắc mắc trong đời sống đức tin và hướng dẫn họ về đời sống xã hội Nhật. Ngài cũng kêu gọi người bản xứ giúp đỡ cho người Việt nam trong các lãnh vực giấy tờ hành chánh, để nhờ đó người Việt có thể hội nhập vào đời sống và xã hội Nhật bản một cách tốt đẹp hơn. Số nhân sự của cộng đoàn Việt Nam ở Omori khoảng 40 người.

Sau báo cáo của các cộng đoàn, Linh Mục Hiến đã giới thiệu sơ về các cộng đoàn vắng mặt như Cộng Đoàn Hamamatsu và Nagoya.
Tiếp đến linh mục Thân cũng cho các BĐD biết về những sinh hoạt cũng như những khó khăn và những vấn đề nan giải mà anh chị em trong các cộng đoàn của Liên Cộng Đoàn miền Tây và xin mọi người hiệp thông cầu nguyện.

Qua những trình bày của các BĐD, anh Hậu và anh Lâm có ý kiến đề nghị cộng đoàn Việt Nam nên cộng tác tích cực hơn với các giáo xứ nơi mình sinh sống hầu tạo được sự tin tưởng và thông cảm, để khi cộng đoàn có những nhu cầu cần thiết, họ sẽ giúp mình. Người Việt chúng ta đóng góp tiến bạc rất nhiều, nhưng lại ngại tham gia những sinh hoạt của giáo xứ vì trở ngại ngôn ngữ, phong tục tập quán và không hiểu nhiều về những tập quán, phong tục của người bản xứ.

Linh Mục Hiến cũng lưu ý các cộng đoàn nên báo cho ngài biết mỗi khi trong cộng đoàn có người đau ốm hoặc có những vấn đề, để ngài có thể đến thăm viếng, an ủi và chia sẻ.

Kế hoạch dự kiến của Liên Cộng Đoàn

Sau đây là dự án những sinh hoạt tương lai của Liên Cộng đoàn.

1).Trại hè thiếu nhi: sẽ được tổ chức từ ngày 14-17/8 tại Nojiriko, Nagano-Ken.

2).Từ ngày 28-30 tháng 4 năm 2007, sẽ tổ chức khóa Thăng Tiến Hôn Nhân cho các cặp vợ chồng do cha Chu Quang Minh (Hoa Kỳ) hướng dẫn.

3).Tháng 8 năm 2007 cha Nguyễn Trọng Tước (Hoa Kỳ) sẽ giúp một khóa Linh Thao 3 ngày cho anh chị em trong các cộng đoàn.

4).Buổi họp định kỳ của LCĐ mỗi năm một lần vào những ngày nghỉ của tháng 5.

5).Về vấn đề qũy của LCĐ, cho đến nay, LCĐ chưa có ngân quỹ, vì vậy các CĐ sẽ hổ trợ bằng cách gây quỹ nhất thời cho LCĐ mỗi khi cần tổ chức một việc gì đó trong tương lai. Để giúp cho LCĐ có số quỹ ban đầu, cha Hiến đã cho LCĐ một số sách lễ giáo dân theo nghi thức mới được bán với giá 200 yen/cuốn.

6).LCĐ sẽ thành lập một ban vũ thiếu nhi của LCĐ nhằm mục đích tạo sự liên kết giữa các CĐ với nhau, để cùng nhau làm việc phục vụ cho CĐ, LCĐ một cách hữu hiệu. Vào mỗi tháng 5, ban vũ sẽ đến dâng hoa cho Đức Mẹ trong các thánh lễ tiếng Việt của các CĐ, hoặc mỗi khi các cộng đoàn tổ chức lễ bổn mạng hoặc các dịp đặc biệt, nếu muốn, CĐ có thể mời ban vũ đến tham dự. Do đó, xin các BĐD/CĐ thông báo cho bà con trong CĐ và kêu gọi các em thiếu nhi tuổi từ 12 đến 18 tham gia ban vũ, những em nhỏ hơn, nếu muốn tham gia, cần phải có phụ huynh đưa các em đến địa điểm tập. Các bạn thanh niên nam nữ cũng được mời gọi tham gia ban vũ.
Thời gian tuyển sinh của ban vũ hạn chót là ngày 31/5/2006.

Đúng 3g00 chiều, Linh Mục Hiến đã kết thúc buổi họp bằng kinh Sáng Danh, anh Hậu đã thay mặt BĐD cám ơn quý linh mục và mọi người. Buổi họp đã được diễn ra trong bầu khí thân tình, cởi mở, đầy ưu tư và nhiệt huyết của mọi người, và cũng đã được kết thúc trong bầu khí huynh đệ. Thánh Thần Chúa tiếp tục nâng đỡ BĐD/LCĐ và giúp LCĐ hoàn tất tốt đẹp những gì đã được khởi sự trong buổi họp này. (Meguro ngày 05/5/06)

4.- Sinh Hoạt của cộng đoàn

1). Phụng Vụ Lời Chúa

Chằng hạn, bình thường cha Nguyễn Minh Lập vẫn phụ trách phục vụ việc phụng vụ Lời Chúa, làm phó tổng biên tập tờ PVLC. Nhưng ngày 2006-04-29, cha đến dâng thánh Lễ tạ ơn cho nhóm thực hiện tờ PVLC. Và đây cũng là ngày cha đến cùng anh em thực hiện tờ PVLC sau cùng trước lúc đi xa. Trong việc dâng thánh lễ, đây là hoạt động có ý nghĩa nhất trong việc tạo điều kiện để cộng đoàn tham dự tích cực vào thánh lễ thờ phượng, cầu nguyện và cảm tạ Thiên Chúa, biểu lộ tình yêu đối với Thiên Chúa và cộng đoàn nhân loại.

2). Thánh Lễ Quốc Tế 2006 tại nhà thờ chánh tòa Tokyo ngày 14/5/2006

Ngày 14-05-2006, địa phận Tokyo đã tổ chức thánh lễ Quốc tế 2006 lần thứ 16 tại nhà thờ chánh tòa Tokyo với chủ đề “Xin Ngài hãy sai con đi”. Thánh lễ này tập trung hầu hết các cộng đoàn Công Giáo của các nước đang sinh hoạt tại Tokyo và cộng đoàn Công Giáo Việt Nam mà đại diện là cộng đoàn Tokyo là một thành viên thường xuyên của thánh Lễ này. Cùng với bài Tin Mừng hôm nay, trong bài giảng của mình, Giám Mục địa phận Tokyo cũng kêu gọi các thành viên trong các cộng đoàn liên kết chặt chẽ với nhau hơn để sống xứng đáng là những cành nho trĩu quả.

Sau thánh Lễ một thầy người Nhật Bản và một thầy người Hàn Quốc đại diện cho quý tu sĩ lên chia sẽ chủ đề về cuộc sống tu trì của mình. Chúng ta cũng hãy cùng nhau cầu nguyện cho giới tu sĩ luôn vững bước theo con đường dã chọn.

Sau buổi lễ là chương trình ẩm thực giao lưu văn hóa của các quốc gia. Nhóm Chia sẽ Lời Chúa cũng đại diện cho cộng đoàn Việt Nam với những món đặc trưng của Việt Nam như Phở, Gỏi cuốn… .

Trong cảnh thiên nhiên xinh đẹp này, các em đã học cầu nguyện với Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng vũ trụ tốt lành và đã ban cho con người được sử dụng. Nguyện cầu Chúa giữ gìn các em, tương lai của Giáo Hội và xã hội Việt Nam, và xin cho những bậc cha mẹ, biết hy sinh mọi sự để hướng dẫn con cái sống thánh thiện và hạnh phúc ơn gọi của các em.

3) Dâng hoa kính Mẹ ngày 15/08/2006

Những ngày trại hè của thanh thiếu niên vùng Kansai đã qua đi, những tất bật chuẫn bị đã lắng xuống, giờ đây còn đọng lại trong tâm trí nhiều người ấn tượng về một trại hè đầy vui tươi, sinh động, một sức trẻ Việt Nam, một văn hóa Việt Nam. Riêng cá nhân người thong tin, một dư âm khắc sâu trên hết mọi dư âm đó là bài dâng hoa của các em thiếu nhi Himeji trong thánh lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời ngày 15 tháng 8 vừa qua.

Có thể nói sự thành công của 3 ngày trại (13, 14, 15/8) phần lớn là nhờ ở sự chuẩn bị chu đáo của các anh chị em trong ban tổ chức. Các bạn trẻ họp đi, họp lại, các chương trình được tẩy xóa, cuối cùng một thời khóa biểu đã được lên khuôn. Một đội ngũ trẻ trung nhất, mất nhiều công phu và thời gian luyện tập nhất, đó là đội dâng hoa của 10 nem xứ Nibuno, Himeji.

Người thông tin đến Himeji trong một ngày cuối tháng 6 để lên kế hoạch tập cho các em theo lời ngỏ ý của anh Đệ, trưởng cộng đoàn. Đối với Himeji, đây là đội hoa thứ hai, tiếp gót các bậc đàn chị cách đây 15, 16 năm trước.

Từ khi được thuyên chuyển về Osaka, người thông tin luôn luôn có thao thức giúp các em thiếu nhi Việt Nam sinh trưởng và lớn lên tại Nhật biết về tập quán, văn hóa, ngôn ngữ và nguồn gốc của tổ tiên mình. Nhiều lần được tiếp xúc với các em, có nhiều em không biết mình là người gì. Một sự thật hơi đau lòng! Dẫu cho các em sống ở Nhật, hội nhập với văn hóa Nhật, lấy quốc tịch Nhật, nhưng bản chất các em không phải là con cháu Thái Dương Thần Nữ, nhưng là dòng giống Lạc Hồng, con rồng cháu tiên. Làm sao để hướng dẫn các em về với nguồn cội của mình, biết gốc tích của mình. Theo người thong tin nghĩ, không gì dễ hiểu và dễ tiếp thu hơn là tập cho các em múa, hát những vũ điệu, tổ chức cho các em những lễ hội mang tính dân tộc…

Riêng về lĩnh vực tôn giáo, thì việc dâng hoa kính Đức Mẹ đã trở thành việc làm đạo đức rất gần gủi với người dân tại các giáo xứ Việt Nam, nhất là vào tháng 5, tháng hoa Đức Mẹ. Trên xứ người, việc dâng hoa trong những giờ cử hành phụng vụ là một nét văn hóa đặc sắc của Giáo Hội Việt Nam, nó diễn tả lòng tin và niềm yêu mến một cách đặc biệt của những người con tha hương đối với Mẹ Maria của mình.

“Vạn sự khởi đầu nan”, bắt đầu với muôn sự khó. Chỉ có khoảng một tháng rưỡi để tập, đối với các em không phải là chuyện dễ dàng. Chúng tôi chỉ gặp nhau trong ngày Chúa Nhật. Sau thánh lễ đến lớp giáo lý, hết lớp giáo lý mới đến giờ tập. Tiếng Việt như là ngôn ngữ thứ hai của các em. Các em vừa phải thuộc lời bài hát, thuộc động tác, thuộc đội hình… Lần đầu tiên các em mới làm quen với bộ môn nghệ thuật này, các em không tránh khỏi những bỡ ngỡ. Để dễ tiếp thu, tôi thường vẽ đội hình lên một tờ giấy lớn, rồi hướng dẫn từng em đi theo vị trí của mình. May mắn thay, chỉ một lần hướng dẫn, các em thường nhớ ngay và chỉ sau 4, 5 tuần tập, các em nhớ hết toàn bộ bài múa.

Khó khăn không chỉ dừng lại ở đó. Hầu hết nhà các em ở rất xa nhà thờ, phải mất 30 phút hay gần 1 tiếng lái xe là chuyện thường. Thường trong các buổi tập, các bậc phụ huynh phải ngồi đợi con em mình cho tới khi chấm dứt, những buổi cơm trưa thường bắt đầu từ 1 hay 2 giờ chiều.

Đêm trước hôm dâng hoa, dì Động cùng các bậc phụ huynh tất bật chuẫn bị “hành trang” cho các em. người thong tin không sao quên được không khí đầm ấm, êm đềm khi mọi người cùng làm việc bên nhau ấy. Những mệt nhọc dường như đã biến mất khi 20 chiếc giỏ hoa tươi với 5 sắc xanh, hồng, trắng, tím, vàng đã được hoàn tất. Những giỏ hoa dẫu không phải là những tác phẩm hoàn hảo nhưng rất hài hòa, trang nhã, nó thể hiện tình yêu thương và sự quan tâm của người mẹ đối với những đứa con của mình. Đêm ấy hơn 10 giờ đêm mọi người mới chia tay và ra về.

Ngày lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời cũng là ngày cuối cùng của buổi trại. 9 giờ sáng, mọi người đã tụ họp đông đủ ở nguyện đường Nibuno để cùng Giám Mục Matsuura Goro, linh mục Seikawa và linh mục Thân hiệp dâng thánh lễ. Sau bài giảng của Giám Mục, đoàn 10 em trong tà áo dài trắng với những giỏ hoa trên tay, thành kính, tự tin bước lên bàn thờ. Cả nguyện đường lắng đọng dõi theo từng bước đi, từng cử điệu của các em. Giờ đây, các em thay mặt cho cả liên cộng đoàn để dâng lên Mẹ Maria lòng thành kính yêu thương, chúc mừng, tôn vinh Mẹ và xin Mẹ cho đoàn con được sống với các nhân đức tốt lành nơi Mẹ.

Bài dâng hoa vừa chấm dứt, một tràng pháo tay dài nổi lên như để cổ võ, chúc mừng và cám ơn sự cố gắng hết mình của các em. Sau thánh lễ, Đức Cha Matsuura vui cười đến chúc mừng, cám ơn và chụp hình lưu niệm chung với các em.
Một anh đến bên người thong tin, nói rằng anh cảm động khi nhìn hình ảnh thánh thiện, thơ ngây của các em, khiến anh không kìm được những hàng nước mắt. Một em nghiên cứu sinh khác cũng chia sẻ với người thong tin rằng: suốt những tiếng đồng hồ ngồi trên xe điện về nhà, em cứ miên man nghĩ đến thánh lễ hôm ấy, bài dâng hoa hôm ấy, em cứ tưởng như mình đang sống trên quê hương, trên giáo hội Việt Nam vậy.

Xin cám ơn các em thiếu niên trong đội hoa Himeji, xin cám ơn cha Thân, cám ơn dì Động đã cùng tôi chạy xuôi, chạy ngược để lo cho các em. Xin cám ơn tất cả các bậc phụ huynh và các chị đã hy sinh rất nhiều thời gian, công sức, tài chánh cho các em, cho liên cộng đoàn, để chúng ta có một buổi dâng hoa khá tốt đẹp. Chúa đã chúc phúc cho việc làm của chúng ta. Những xúc cảm, những hân hoan của những anh chị em tham dự đã dành cho chúng ta phần thưởng về sự hy sinh đó. Một hình ảnh đẹp đã đi vào lòng mọi người và chắc chắn Đức Mẹ hôm ấy cũng đang mỉm cười hài lòng với đoàn chiên nhỏ của Mẹ.

Ước mong việc dâng hoa kính Đức Mẹ sẽ trở thành một truyền thống trong các cộng đoàn có đông giáo dân Việt Nam. Dẫu biết rằng không dễ dàng để có một đội hoa như đội Himeji, nhưng anh chị em giáo dân muốn nổ lực cùng làm, Chúa sẽ hỗ trợ và chúc phúc cho chúng ta.

Đối với đội hoa Himeji, Kobe và Osaka đã được hình thành, xin chúng ta hãy giữ gìn và cưu mang nó. Một nét văn hóa tôn giáo Việt Nam. Ước mong truyền thống này được tiếp nối, những sắc hoa vẫn được tiếp tục dâng lên Mẹ từ đoàn con Việt tha hương mỗi tháng hoa về trong lòng Giáo Hội Nhật.

4) Trại hè thiếu nhi 2006 Hồ Norijiko, Nagano ngày 21/8/2006

Từ ngày 14 đến ngày 17 tháng 8 – 2006, 59 em thiếu nhi đã đến tham dự trại hè do cha Hiến tổ chức tại nhà nghỉ mát của dòng Don Bosco Salesio, bên bờ hồ Norijiko thơ mộng. Các em đã có cơ hội để làm bạn với nhau, sống chung và làm việc chung, cũng như có được những giây phút nghỉ ngơi, giải trí thật thoải mái, và được tung tăng bơi lội trong hồ nước thật trong giữa một khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ.

5) Một buổi tập của Ban Vũ Emmanuel ngày 27/8/2006

Chủ Nhật ngày 27 tháng 8 năm 2006, một ngày trong lịch tập của ban vũ Emanuel, tại nhà thờ Kamata, từ lúc 13 giờ các em trong ban vũ đã được các phụ huynh đưa đến đông đủ. Xa có, gần có, vừa bước xuống xe với gương mặt còn ngái ngủ với giấc ngủ trưa, nhưng khi bước vào phòng tập các em trở nên nhanh nhẹ hơn khi có bạn có bè, những khuôn mặt quen thuộc trong những buổi tập trước.

Dưới sự dẫn dắt nhiệt tình của chị Tuyết Mai, phụ trách ban vũ Emmanuel, các em cùng các phụ huynh đã có một lời kinh ngắn khi bắt đầu buổi tập. Buổi tập bắt đầu bằng cách ôn lại những động tác cơ bản và những đường di chuyển của bài múa. Kế tiếp là bài tập ráp với nhạc, chỉnh sửa thêm bớt những động tác để làm bài múa nhịp nhàng với điệu nhạc. Tưởng chừng bài tập sẽ là đơn giản, tuy nhiên cái khó của bài múa có thể quan sát được qua số lần lập đi lập lại các động tác di chuyển của bài múa với sự cần mẫn của cô giáo và học trò. Và đến khi mồ hôi đã bịn rịn trên trán của cô, trò thì bài múa cũng dần lộ nét uyển chuyển của nó.

Chị Tuyết Mai cho biết: “Do mọi người sống rải rác trong một vùng rộng lớn nên khó có thể tập trung được những em cùng lứa tuổi, cộng với sự ham chơi nghịch đùa của các em nên việc tập luyện cho các em cũng gặp nhiều khó khăn. Tuy nhiên qua từng buổi tập, các em cũng đã cố gắng rất nhiều”.

Ngoài ra không chỉ các em, mà cả phụ huynh của các em cũng hy sinh rất nhiều. Có người phải đi một đoạn đường dài để đưa đón các em, cũng có người túc trực suốt buổi tập để coi sóc các em.

Buổi tập kết thúc lúc 17 giờ, sau lời nguyện kinh thì các em đã quên hết mệt nhọc của buổi tập lại hối hả với đứa chơi game đứa đọc truyện, các phụ huynh thì lại vội vả dọn dẹp và đưa đón các em. Dưới cái nóng của mùa hè trong một thành phố ồn ào náo nhiệt, một làn gió quê hương đang âm thầm cuộn thổi. Một làn gió làm mát cho chính mình và cho những người xung quanh mình. Xin mọi người chúng ta cầu nguyện nhiều cho ban vũ, để ban vũ có thể trình diễn những điệu múa hồn nhiên vui tươi trong những buổi liên hoan của cộng đoàn.

6) Lễ khấn dòng của nữ tu Nguyễn Thị Ngọc Châu tại nhà thờ Toyoshiki, Chiba ngày 9/9/ 2006

Tiếng Việt bình dân là lễ Khấn dòng lần đầu của nữ tu Châu thuộc dòng Hội Dòng Thừa Sai Chúa Kitô Giêsu đã diễn ra tại nhà thờ thuộc giáo xứ Toyoshiki, ngày 9-9-2006. Đến tham dự thánh Lễ hôm nay gồm đông đảo các nữ tu thuộc Hội Dòng Thừa Sai Chúa Kitô Giêsu, các tín hữu thuộc xứ Toyoshiki, các tu sinh Việt Nam thuộc các dòng vùng Tokyo, ca đoàn Cecilia Tokyo và các người thuộc các cộng đoàn Công giáo Việt nam vùng Kanto. Ba Linh Mục người Nhật và ba Linh Mục người Việt Nam đã đến dâng Thánh lễ đồng tế cho nữ tu Châu trong dịp đặc biệt này.

Nghi thức khấn dòng bao gồm, phần bày tỏ nguyện vọng, phần tuyên hứa, phần nhắn nhủ của các Nữ Tu trong dòng, trao Thánh giá, phần tuyên hứa tuân thủ các quy tắc của dòng.

Hơn 10 năm về trước, Nữ Tu Châu từng là tu nghiệp sinh làm việc ở một vùng thuộc tỉnh Yamaguchi xa xôi. Được sự giới thiệu của Linh Mục Cao Sơn Thân, chị Châu đã có dịp làm quen với Dòng, và đến hôm nay Chị đã trở nên một thành viên của Dòng.

Sau buổi Lễ là tiệc trà nhỏ. Trong buỗi tiệc này, các nữ tu trong dòng, tín hữu xứ Toyoshiki, ca đoàn Cecilia Tokyo và những người Việt Nam đến tham dự Thánh lễ đã có những tiết mục văn nghệ nhỏ để chúc mừng nữ tu Châu. Riêng nhóm ca đoàn Cecilia Tokyo đã để lại ấn tượng trong lòng mọi người với các tiết mục trình diễn áo dân tộc các miền, áo dài, các điệu hát hò dân ca…

Sau buổi tiệc, mọi người lục tục ra về, người Việt Nam chúng ta không chỉ để lại một mình nữ tu Châu đang vẫy tay chào trước cổng nhà thờ, mà đã để lại trong tất cả mọi người trong dòng và nhà thờ Toyoshiki hình ảnh về một phần văn hóa Việt Nam. Xin mọi người chúng ta cầu nguyện nhiều cho nữ tu Châu xin Chúa luôn gìn giữ nữ tu Châu, để Nữ tu luôn chu toàn được sứ mệnh của mình như ngày hôm nay đã tuyên hứa.

7) Lễ chịu chức Linh mục của thầy Vincentê Nguyễn Bản Mạnh ngày 16/9/ 2006

“Hãy cùng tôi ngợi khen Đức Chúa” Tv. 34-4. là câu suy niệm Lời Chúa mà thầy Vincentê Nguyễn Bản Mạnh đã chọn cho mình khi bước lên bàn thánh.

Ngày 16-09-2006, thánh lễ truyền chức Linh mục cho thầy Vincentê Nguyễn Bản Mạnh và thầy Phêrô Mishima đã được Giám Mục Kouda, Giám Mục Phụ Tá Tổng Giáo Phận Tokyo chủ tế cử hành tại nhà thờ Shimoigusa, Tokyo. Hơn 60 Linh Mục thuộc giáo phận Tokyo và các Linh Mục khách đã cùng hiệp dâng thánh lễ đồng tế và nghi thức đặt tay chúc lành cho hai Tân linh mục. 
Các Linh Mục người Việt đang phục vụ tại vùng Tokyo, hai Linh Mục nhân dịp ghé thăm Tokyo (cha Bình, đang phục vụ ở Hàn Quốc; cha Sang, đang phục vụ ở Úc) và hai Linh Mục thuộc giáo phận Bùi Chu, Việt Nam cũng tham gia đồng tế trong thánh Lễ này.

Nghi thức truyền chức gồm có, nghi thức tuyên thệ, nghi thức sấp mình hiến thân, nghi thức đặt tay, nghi thức nhận áo lễ, nghi thức xức dầu thánh và nghi thức trao chén thánh.

Rất nhiều người Việt Nam, các đại diện của các cộng đoàn Công giáo Việt Nam tại Nhật, các người ở những vùng xa xôi, các anh chị em trong gia đình Tu sĩ tại Nhật cũng đã đến tham dự thánh Lễ, cầu nguyện và chúc mừng cho Tân Linh mục trong ngày hôm nay. Đặc biệt là ca đoàn Cecile Tokyo góp phần cho buổi Lễ thêm không khí nghiêm trang bằng lời ca tiếng hát của mình. Sự có mặt của rất nhiều người Việt Nam trong ngày hôm nay cũng làm vơi đi được nỗi buồn của cha Mạnh khi thiếu những nguời thân trong ngày trọng đại hôm nay.

Sau thánh lễ là một tiệc trà nhỏ để mọi người chào đón hai Tân linh mục. Trong buổi tiệc trà này, mọi người đã lần lượt nhận ơn chúc lành từ Tân linh mục, chụp hình kỷ niệm với Tân linh mục.

8) Trại Hè Nojiriko, ngày 26/9/ 2006 hồi 22:14:09

Sinh hoạt trại thường do Cha Hiến tổ chức vào tháng 8 mỗi năm, cha chú trọng nuôi dưỡng các mầm non và cảm nhận cái đáng yêu của trẻ con, vì “muốn vào nước thiên đàng thì tâm hồn chúng ta phải trở nên như trẻ nhỏ”. 
Nojiriko là nơi thắng cảnh, du lịch nên thức ăn rất là đắt đỏ, 3 năm về trước, cha cũng đã tổ chức tại đây 1 lần rồi, nên rút kinh nghiệm lần này các cô mua hầu hết từ trên Tokyo mang xuống, như ăn phở gà, rồi vui chơi HỌC GIÁO LÝ. Người cha hơi thấp, nhưng tấm lòng cha cao cả, lúc nào cũng lo và quan tâm đến cộng đoàn và nhất là các con em của cộng đoàn 
Dù mệt mà vui, với nụ cười thắm trên môi, như Chúa phán: ai cho em bé một ly nước lã là cho ta. Các em không khát nước, nhưng các em đang khát tình thương và đức tin. Chính vì thế mà mọi người, nhất là các cô chú thanh niên, đã giúp cho các em tận tình bằng chính những mồ hôi cố gắng của mình.
Cộng đoàn lo sợ nếu Chúa gọi cha về thì trại hè hàng năm cho các em có còn hay không, nhưng vẫn một long tin tưởng vào sự quan phòng của Chúa 
Mọi người luôn cầu xin Chúa thương ban sức khỏe, thánh thiện nhiều hơn cho cha, để vị mục tử già người như giàu tình thương và sáng suốt trong mọi công việc của ngài. Họ không quên cám ơn các nam nữ tu sĩ, các anh chị huynh trưởng đã tận tụy lo lắng cho các em từ sang cho đến tối, các cô, các anh trong ban ầm thực. Cộng đoàn cố gắn thể hiện giá trị đích thực của con người Việt Nam: nhiệt tâm, can cường và vui vẻ.

9) Tết Trung Thu em rước đèn đi chơi ngày 1/10/2006

Chiều Chúa Nhật 01/10, sau thánh lễ đầu tháng của cộng đoàn Fujisawa, hơn 100 em thiếu nhi Việt Nam cùng với các phụ huynh, không phân biệt tôn giáo, đã tu tập về trong khuôn viên trường tiểu học Yamato, để mừng tết trung thu. Thật là một ngày hội của các em. Các em đến với những khuôn mặt rạng rỡ, với những tà áo dài thuần túy Việt Nam, có em được mẹ khoác cho bộ áo kimono thật xinh, như búp bê Nhật Bản. Dù chưa đến ngày tết Trung Thu, nhưng vì hoàn cảnh khó khăn ở nơi xứ người, nên các em phải mừng têt Trung Thu trước một tuần, do đó, Trung Thu có bánh, có đèn, có lân, có pháo, có chị Hằng Nga, có con thỏ, nhưng lại không có… trăng!

Nhờ sự liên lạc và giúp đỡ của Ban Đại Diện và anh chị em trong các cộng đoàn Fujisawa và Yamato, ban hiệu trưởng của trường đã cho các em sử dụng nhà hội và sân chơi của trường để mừng tết trung thu. Ban Đại Diện của 2 CĐ Fujisawa và Yamato cũng đã chuẩn bị 160 phần cơm tối, đèn trung thu và quà cho các em. Đúng 6g00 chiều, các em được tập trung để nhận phần cơm ăn tối, đèn và quà. Các em đã ăn vội vã phần cơm của mình để có nhiều giờ chơi trung thu.

6g30, sơ Chúc và anh Nghĩa đã cho các em sinh hoạt để mừng trung thu. Các em được chia đội để chơi trò viết chữ, trang điểm làm thằng cuội và chị Hằng Nga, rồi chơi Loto xổ số trung thu. Tuy không biết tiếng Việt nhiều, nhưng các em đã cố gắng để viết và trang trí một khẩu hiệu: “Mừng Trung Thu 2006” thật đẹp.

Đúng 7g15, đội múa lân đã bắt đầu chương trình rước đèn trung thu với những điệu trống thúc lân thật sôi động, làm cho Lân đang ngủ ngon cũng phải giật mình thức dậy biểu diễn những điếu múa thật độc đáo và ngoạn mục. Các em đã say sưa xem múa lân, và khi lân đã mệt, các em đốt đèn trung thu và rước đèn trung thu trong khuôn viên nhà trường. Tạ ơn Chúa. Trời mưa rã rich suốt cả ngày, nhưng đến khi các em rước đèn, thì trời hết mưa, các em sung sướng rước đèn dạo quanh sân trường. Những chiếc đèn xanh đỏ, lung linh trong đêm, làm sáng tỏa một khung trời thơ mộng. Lồng đèn trong tay, Các em nhơn nhơ lượn qua lượn lại trong màn đêm đang xuống,.như những con đôm đốm nhấp nháy làm sống động một bầu trời.

Trước khi kết thúc đêm trung thu, các em còn được đốt pháo mừng trung thu và xua đuổi tà ma ra khỏi cuộc đời thơ ngây của các em. Màn đốt pháo đã kết thúc đêm trung thu. Chắc chắn đêm nay trong giấc ngủ, các em sẽ mơ thấy chú cuội ngồi gốc cây đa chiêm ngưởng chị Hằng trên vầng trăng sáng vằng vặc, và các em mơ ước cuộc đời của các em cũng sẽ trong sáng, không vướng bận ưu phiền, đau khổ, tội lỗi như mặt trăng đêm rằm.

Xin hết lòng cám ơn Ban Đại Diện và các anh chị em trong 2 Cộng Đoàn Fujisawa và Yamato, đã hy sinh hết mình để tổ chức cho các em được mừng tết trung thu. Xin cám ơn các chị em đã chịu khó nấu ăn và làm bento cơm tối cho các em. Xin cám ơn thầy Nghĩa lớp tiếng Việt và nữ tu Chúc đã hướng dẫn chương trình để các em có được một đêm trung thu vui tươi và dễ thương. Xin cám ơn tất cả mọi người đã cộng tác, giúp đỡ tiền bạc cũng như tinh thần, nhưng không muốn được nếu danh, để các em có được một đêm trung thu ngay trên đất khách quê người. Không có những tấm lòng vàng này, các em Việt Nam tại Nhật sẽ không bao giờ biết được rằng: trong văn hóa của dân tộc Việt Nam, có một lễ được gọi là trung thu, tết của các em thiếu nhi và thế nào là tết trung thu. Tạ ơn Chúa vì ở đâu đi nữa, cũng vẫn còn có những tâm hồn muốn trở nên như con trẻ, điều kiện để vào Nước Trời, vẫn còn có những con người luôn quan tâm đến trẻ em, tương lai và là sự phong phú, cũng như là hồng ân Chúa ban cho Giáo Hội và xã hội Việt Nam cũng như cho thế giới.

Ngày nay, thế giới ngày càng lão hóa, xã hội Nhật cũng vậy, ngày càng mất bóng trẻ em, nhưng Giáo Hội và xã hội Việt Nam vẫn còn rất nhiều trẻ em, đây là hồng ân Chúa ban cho chúng con, xin cho chúng con biết trân qúy, gìn giữ và giáo dục, để tương lai của Giáo Hội và xã hội Việt Nam được tươi đẹp.

10) Truyền thống Tháng “Xá Tội Vong Nhân” nhân ngày 1/11/2006

Ở Việt Nam, nhiều nơi còn giữ được nhiều truyền thống đạo đức tốt đẹp như vào đầu tháng 11, mọi tín hữu cầu nguyện cho các đẳng linh hồn trong luyện ngục, bắt đầu từ ngày mồng 1 tới mồng 5, các giáo xứ tổ chức đi viếng nghĩa địa để lãnh ơn toàn xá với ý nguyện cầu cho các linh hồn, Các linh hồn đang được thanh luyện nơi luyện ngục thì cũng trông chờ vào những người thân để cầu nguyện cho họ, bởi mỗi năm chỉ có một dịp đặc biệt như thế. Đây thực sự là một sự hiệp thông tuyệt vời trong mầu nhiệm các thánh thông công, và mỗi người chúng ta suy nghĩ về chính thân phận con người nay còn mai mất của mình.
Cộng đoàn đang nối tiếp tinh thần truyền thống “Xá Tội Vong Nhân” vào rằm tháng Bảy Âm Lịch mỗi năm của các tín hữu Phật gíao

Mỗi khi có dịp về thăm nhà, nhiều người không quên theo mẹ ra nghĩa địa để thăm và cầu nguyện cho ông bà, tổ tiên cũng như những người than đã khuất. Sau khi cầu nguyện, người ta đi xem, đọc tên những ngôi mộ mới. Có nhiều khi giật mình! Nhiều tên tuổi với những khuôn mặt còn rất trẻ, bây giờ đã nằm yên nghỉ nơi này. Người thì chết vì tai nạn, người thì chết vì bệnh đột xuất… Có tên và khuân mặt chỉ mới hiện diện trên cõi đời vài ba ngày hay chỉ dăm ba tháng tuổi… Nhìn đấy, người ta cám cảnh, chỉ biết thở dài, chấp nhận một sự thật: ôi đời là thế! 
Bài thánh ca Kim Long thường hát lên trong những lễ tang rằng: 
“Nếu con nhớ than con là cát bụi, nghĩa cuộc đời vĩnh quyết chìm sâu, còn gì đâu ngoài dăm ba tấc đất với tháng ngày thêm một nắm cỏ khô. Nếu con nhớ trăm năm còn có gì, nghĩa địa buồn lạnh lẽo tiếng trùng ca. Trời về khuya tuồng vui khi mãn lớp, nuối tiếc hoài danh vọng cũng vượt xa, thì con ơi hãy lo phụng sự lẽ thật mà tìm ra chân đích của KIẾP NGƯỜI”.

Vâng, đúng như thế! Theo niểm tin Công giáo, làm nhiều điều thiện, sống đời bác ái chân chính thẳng ngay, là một Kitô hữu tốt, nói theo kiểu “tốt đạo, đẹp đời”, thì chắc chắn sẽ khỏi lo lắng gì khi thân xác họ trở về với lòng đất. Hồn thiêng thì ra trình diện trước Thiên Chúa chí công, Thiên Chúa sẽ nói với họ: “Hãy đến đây, hỡi những người được Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng vương quốc đã dọn sẵn cho các con từ thủa tạo thiên lập địa, vì xưa Ta đói, các con đã cho Ta ăn, Ta khát các con đã cho Ta uống… Các con cũng đã tuyên xưng Ta trước vua quan, trước mặt người đời, thì bây giờ Ta cũng tuyên dương các con trước mặt Cha Ta.”(Mt 25, 34; 10, 32).

Thánh Phêrô cũng nhắc cho chúng ta: “ngày của Thiên Chúa đến như kẻ trộm” (Pr 3, 10); kiếp sống này cũng chỉ là những khách bộ hành, còn quê hương thật thì ở trên trời. Người chết dậy tôi rằng: chỉ còn công đức làm ở trần gian thôi. Những người chết nhắn nhủ tôi: “Hãy kiên nhẫn làm điều lành đi! Hãy thu tích những thứ không bị mối mọt gậm nhấm, là những thời gian dành để phụng sự Thiên Chúa, là những đồng tiền dành chia sẻ cho người nghèo khó, là những đấu tranh cho công bằng xã hội, là những mồ hôi khó nhọc lao động để kiếm của nuôi than, là những chịu đựng trong bao dung và tha thứ…
Cám ơn những người đã khuất, cám ơn linh hồn các tổ tiên đã gầy dựng nên lịch sử, lịch sử quê hương dân tộc, lịch sử Giáo Hội và vun trồng cho con cháu chúng ta những kho tàng đức tin kiên vững, cho nơi ở vững chắc, vĩnh cửa trên trời. Cám ơn tổ tiên, cám ơn các linh hồn đã khơi dậy nhều bài học vô giá về lẽ sống.

10) Đại Hội Thánh Ca Giáng Sinh Liên Cộng Đoàn Miền Đông – Hiệp Nhất ngày 10/12/2006

Trong dịp hân hoan này, Đại Hội đã qui tụ nhiều cộng đoàn tham gia:

Ban vũ Emmanuel
Ca đoàn Cecilia, cộng đoàn Tokyo
Cộng đoàn Kamata
Cộng đoàn Kawagoe
Cộng đoàn Fujisawa
Cộng đoàn Kawaguchi
Cô Thanh Thúy và chị Tuyết Mai
Cộng đoàn Yamato
Cộng đoàn Mizonoguchi
Cộng đoàn Omori
Nhóm múa Cecilia, Tokyo

Từ ngày 1/11/2006, Thông báo về Thánh Lễ của Liên Cộng Đoàn Miền Đông này đã được phổ biến: 
“Được sự đồng ý và cộng tác của Ban Đại Diện các cộng đoàn trong Liên Cộng Đoàn Miền Đông, Ban Đại Diện Liên Cộng Đoàn sẽ tổ chức một ngày họp mặt các cộng đoàn trong Liên Cộng Đoàn, để cùng nhau dọn mình xưng tội chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh, cùng hát thánh ca giáng sinh với nhau và nhất là cùng hiệp nhau dâng thánh lễ tạ ơn và cầu nguyện cho mọi người, mọi cộng đoàn trong liên cộng đoàn.

Thời Gian: Ngày Chúa Nhật 10 tháng 12 năm 2006
Địa Điểm: Nhà thờ Kamata, 1-13-12 Shinkamata, Ota-Ku, Tokyo 144-0054, Tel. 03-3738.0844 (xin tham khảo thêm bản đồ đường đi ở mục Cộng Đoàn Kamata)
Chương Trình: từ 11g00 đến 17g00: xưng tội, hát thánh ca Giáng Sinh và thánh lễ tạ ơn. Chương trình chi tiết sẽ được đăng trên PVLC tháng 12.”

11) Nhưng thông báo linh tinh khác

Nhưng trong tất cả những dịp tang chế khác, Giáo Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Nhật, Liên Cộng Đoàn Công Giáo Miền Đông (Hamamatsu, Tokyo, Fujisawa) và Giáo Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Nhật Liên Cộng Đoàn Công Giáo Miền Tây (Takatori) cùng với Gia đình Bà Maria TRẦN THỊ HOAN chân thành cảm tạ quý linh mục chánh sở nhà thờ Takatori, Hyogo, Linh mục Cao Son Thân, quý nữ tu Việt Nam và Nhật Bản, Ban Đại Diện LCĐ Miền Tây, bà con Việt Nhật của Giáo Xứ Takatori, anh chị em trong các cộng đoàn Osaka và Himeji, Ca Đoàn Kobe đã giúp đỡ, đến thăm viếng, chia buồn, phúng điếu và dâng thánh lễ cầu nguyện cũng như tiển đưa.

Có những sự kiện khác cũng được thông báo như

– Trong tháng 9/2006, dưới sự chủ tọa của cha Cao Sơn Thân, anh chị em trong cộng đoàn Himeji đã bầu lại Ban Đại Diện cho nhiêm kỳ 2006-2008 với các thành viên sau đây:

Trưởng BĐD: Anh Nguyễn Hữu Đệ
Phó BĐD: Anh Nguyễn Đức Tiến
Phó BĐD: Anh Nguyễn Anh Thi
Thủ Qũy: Anh Khổng Minh Trung
Thư Ký: Chị Trịnh thị Chiên
Ban Thánh Ca: Anh Lê Huy Khang và chị Nguyễn thị Bích Nga.

Cộng đoàn cũng xin thông báo cùng qúy ông bà và anh chị em được biết: Cộng Đoàn đã mời cha Nguyễn Hữu Hiến về dâng Thánh Lễ kính thánh Phanxicô Xaviê, quan thầy của cộng đoàn, sẽ được tổ chức vào lúc 8g00 tối thứ bảy 02/12. Xin kính mời qúy ông bà và anh chị em đến tham dự thánh lễ mừng kính thánh Phanxicô Xavie và cầu nguyện cho cộng đoàn. Sau thánh lễ, sẽ có tiệc mừng thánh bổn mạng.

– Tin nhóm chia sẽ lời Chúa 12-2006

Trong tháng 11-2006, Nhóm đã nhận được những đóng góp quảng đại để chia sẻ với các em bất hạnh tại Việt Nam của các Cộng Đoàn. Tổng kết (từ ngày 01/06/94 đến 25/11/06) được = 31.293.369 yen

– Quỹ giúp nạn nhân bão lụt Miền Trung 12/2006: Chiến dịch quyên góp này kết thúc vào ngày 31 tháng 12 năm 2006. Mọi đóng góp được gởi về cho Ủy Ban Xã Hôi của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Tổng Cộng Từ trước tới nay (08/10/06-23/11/06 838.250 yen

Một Nhận Định Thay Cho Kết Luận

Công đoàn Công Giáo Việt Nam tại Nhật còn mới mẻ và nhỏ bé cần được khích lệ trong một nước Nhật có tỷ lệ dân số Công Giáo rất thấp. Biết đâu chính công đoàn Công Giáo Việt Nam tại Nhật sẽ là hạt nhân tích cực đem Tin Mừng đến với dân tộc Nhật cùng với nỗ lực của Giáo Hội Công Giáo Nhật vốn đã nhỏ bé ở châu Á. Trong khi Nhật Bản được nổi tiềng thế giới về những tiến bộ kinh tế, nhưng Nhật Bản chưa góp phần hình thành một tín niệm nhân bản phổ quát thâm sâu cho châu Á và thế giới.

Oakland, CA, ĐHN sơ cứu tổng hợp ngày 06/02/2007

Đỗ Hữu Nhiên

Tham Khảo
Bài viết về trại hè của Hoa Lục Bình 
Các website: webmaster@vietchurchjp.net;
pvlc@vietchurchjp.net 
Phạm Nhân Hậu, Trưởng Ban Đại Diện Liên Cộng Đoàn Công Giáo Miền Đông.
VietCatholic.net

Phụ Lục:

Phái đoàn ĐHY Phạm Minh Mẫn

thăm viếng Nhật Bản (VietCatholicNews 26/03/2007)
LM. Trần Công Nghị

OSAKA, Nhật Bản – Trong chương trình thăm viếng đồng người Việt Nam hải ngoại, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, chủ tịch Ủy Ban Di Dân thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, đã tới Osaka, Nhật Bản vào sáng sớm hôm nay. Cùng đi với Đức hồng y Saigòn có LM Minh, Tổng Đại Diện giáo phận Saigòn và LM Hương, giám đốc Bác Aí Xã hội TGM Saigòn, LM Cao Sơn Thân, Tuyên úy Cồng Đồng CGVN tại Osaka về Việt Nam đón Đức Hồng Y qua, và có LM Nghị, giám đốc VietCatholic từ Hoa Kỳ cùng được mời đi tháp tùng phái đoàn trong chuyến thăm Nhật Bản kéo dài 5 ngày.

Sau khi rời phi trường, ĐHY Mẫn cùng phái đoàn đã đến thăm Trung tâm Bác Ái của Dòng Tên do Cha Cao Sơn Thân làm giám đốc. Trung tâm nằm ngay trong khu vực của những người vô gia cư, những bạn trẻ nghiện ngập, những người nghèo của thành phố. Trong nhiều năm nay Cha Thân đã phục vụ công tác xã hội tại đây gồm các công tác như mục vụ, linh hưóng và cố vấn, gặp gỡ, phát đồ ăn, dậy giáo lý và rất nhiều các công việc vô tên vô tuổi hầu giúp những người bất hạnh nhất trong xã hội Nhật bản hiện nay. Cha Sơn cho biết Trung Tâm của Cha hợp tác với mười mấy hội đoàn, tôn giáo khác nhau để thực hiện chương trình bác ái xã hội này.

Chúng tôi đến vào đúng lúc có đến cả 100 người đàn ông và bạn trẻ đang xếp hàng nhận chén cháo “miễn phí”.

Khu vực này nằm giữa một khu mà Cha Sơn cho biết nghèo có thể nói là nhất thành phố và cũng là nơi của người bụi đời, những người không còn thích hợp hay không muốn sống trong gia đình nữa. Cha nói: “Nhiều người họ có gia đình, hãy xem những ông già đó, họ có gia đình, nhưng họ không về được gia đình của họ, hay họ không muốn về… họ là những người do hoàn cảnh nào đó đưa đẩy đi tới chỗ bị mất việc, bị xa cơ, và vì văn hóa Nhật bản cho rằng người đàn ông không còn lo được cho gia đình là một điều xỉ nhục… nên họ không muốn về gia đình… không muốn làm ô nhục cho thân nhân gia đình, nên họ tìm tới đây sống cho qua ngày…”

Tiếp đến ĐHY Saigòn đi thăm tu viện Nữ tử Bác Ái người Nhật, hiện có một nữ tu Việt Nam là Sr. Lê Lang đã tận hiến cuộc đời ở đây được trên 15 năm. Trường hợp Sr Lang đi tu cũng thật là lắm điều diệu huyền… Sr Lang trước đây là một Phật tử… rồi trong chuyến vượt biên lênh đênh trên biển cả, phiêu dãt vào đão Malaysia, và rồi được rửa tội tại đảo… Cuối cùng được sang định cư tại Nhật… Những ngày sống một mình giữa một văn hóa xa lạ, người con gái 18 tuổi đó đã tìm vui trong việc đi phục vụ giúp những trẻ em tàn tật, những em bất hạnh… thế rồi một ngày, tìm được ơn gọi trong cánh cửa mở rộng của các nữ tu Nhật bản, khi cảm nghiệm được gương chứng nhân bác ái của các nữ tu này. Hiện nay nhà Dòng này cũng mới thêm được 2 thỉnh tu người Việt mới đến từ Việt Nam.

Chuyến viếng thăm Nhật Bản lần này được gia đình ông Tango và Dòng Thánh Giuse sắp xếp. Ông Tango là một thương gia người Nhật có người vợ Việt Nam cùng 2 con gái sống ở Sàigòn. Năm ngoái ông được ĐHY Mẫn rửa tội và hướng dẫn gia nhập Đạo Chúa. Do vậy trong chuyến thăm Nhật lần này, ông Tango muốn giới thiệu toàn thể gia đình của ông tại Nhật cho Đức Hồng Y. Trong bữa cơm thân hữu và mang sắc thái truyền thống của Nhật, có sự hiện diện của toàn thể gia quyến họ Tango, và có sự hiện diện qúi báu của Đức TGM Ikenaga Jun, Tổng giám mục Osaka nữa. Mọi người ngồi xếp vòng tròn, ăn cơm hộp truyền thống của Nhật Bản, nhiều thực khách Việt Nam tuy dù chưa đổ kềnh càng ra đàng sau nhưng mà thấy mấy cái chân thừa thãi không biết xép vào đâu cho vừa.

Trong bữa cơm ĐHY Saigòn và Đức TGM Osaka đều nói lên niềm mong ước là sự nối kết hôm nay sẽ bắt đầu cho một giai đoàn mới của sự hợp tác hữu hiệu và huynh đệ giữa 2 Giáo hội. ĐHY Saigòn ngỏ lời cám ơn TGP Osaka trong những năm qua đã cưu mang người Việt Nam trong vòng tay yêu thương… Ngược lại Đức TGM Osaka nói lên tâm tình biết ơn đối với Giáo hội Việt Nam vì đã cống hiến cho Giáo hội Nhật những người con ưu tú, một số khá đông các linh mục và tu sĩ nam nữ, năm tới đây sẽ có linh mục gốc Việt Nam đầu tiên của giáo phận. Đây là em bé đến Nhật 26 năm trước đây khi chỉ mới 3 tuổi đời…

Sau cơn trưa ĐHY Mẫn đi thăm Nhà Dòng Nữ thánh Giuse Truyền Giáo của Nhật, hiện cũng có 2 thỉnh sinh Việt Nam đầu tiên mới đến đây được 4 tháng và còn đang học tiếng Nhật.

Chiều nay vào lúc 6:30, ĐHY Saigòn đã chủ sự thánh lễ bằng tiếng Việt Nam tại nhà thờ Sonoda ở Osaka cho chừng gần 120 người gồm rất nhiều các nữ tu Nhật Bản, trong số đó có cả trên 10 tu sinh Việt Nam mới sang tu nghiệp.

Đây là dịp hết sức lịch sử vì lần đầu tiên một Hồng Y Việt Nam tới thăm họ và chia sẻ lời Chúa với người Công giáo Việt nam trên đất Nhật. Nhiều cụ già chống nạng đến dự thánh lễ và các cụ đi rất sớm, đang khi đó có một số em bé tí nheo mặc trang phục áo dài khăn đống Việt Nam vui chơi chạy nhảy thỏa thích. Một số khác là các em thanh niên thiếu nữ từ Việt sang Nhật theo diện tu nghiệp sinh.

Phở đầu thánh lễ ĐHY Saigòn chia sẻ cảm tình trân qúi ngài muốn dành cho cộng đoàn Việt Nam tại Nhật, ngài không ngờ tại Osaka lại có một số đông người Việt đến thế. Ngài nói lên ước vọng muốn bác nhịp cầu giao liên và thân hữu giữa Giáo Hội Nhật và Giáo Hội Việt Nam, mà chính anh chị em Công giáo Việt là chiếc cầu nối đó. Hôm nay ngày lễ Truyền tin, ĐHY chia sẽ mầu nhiệm phó thác và vâng phục của Đức Trinh Nữ Maria và múa nến phụng vụ dâng kính Đức Trinh Nữ Maria trong ngày Truyền tin. Niềm vui của những bà mẹ là khi thấy con em của mình được nữ tu Lang tập múa bài dâng hoa kính Đức Mẹ trong dịp đặc biệt hôm nay; còn các nữ tu Nhật chú tâm theo dõi từng cử chỉ của các em và hòa mình trong tiếng nhạc Việt Nam truyền thống khi các em nhỏ ở lứa tuổi khác nhau vũ tiến hoa.

Bữa tiệc linh đình sau thánh lễ mừng ĐHY Saigòn và phái đoàn nói lên; òng trên trọng qúi yêu của các nữ tu thánh Giuse đôi với ĐHY và phái đoàn. Bữa ăn rất thịnh soạn và ngon miện, trình bầy nghệ thuật nồng ấm. Ai ai cũng vui vẻ quây quần bên nhau còn vui hơn ngày hội Tết, nhất là khi ai nấy đều được chụp hình kỉ niệm với Đức Hồng Y và quan khách. Mãi tới 10 giờ tối ra về mà mọi người vẫn còn như nuối tiếc sợ mất đi một cái gì đó rất trân qúi và đáng nhớ…

Ngày mai phái đoàn sẽ đi thăm Tòa TGM Osaka, sau đó tới thành phố Kobe và Himeji. Hai nơi này có chừng 500 giáo dân Việt Nam.

Nhân đây, chúng tôi cũng muốn trình bầy sơ qua về sự hình thành của Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam ra saoch.

Giáo Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Nhật được chính thức thành lập vào ngày 15 tháng 8 năm 1986. Cho đến hôm nay, sau một thời gian dài hơn 20 năm, Giáo Đoàn đã có hơn 3.000 anh chị em công giáo sống rãi rác trong 16 công đoàn lớn, nhỏ từ nam tới bắc nước Nhật. Tuy là một nhóm nhò, nhưng Giáo Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Nhật vẫn có những sinh hoạt đều đặn, giúp cho anh chị em sống đức tin trong hoàn cảnh và ngôn ngữ khác biệt nơi đất khách quê người.

GIAI ĐOẠN HÌNH THÀNH:

Từ năm 1979, làn sóng người tỵ nạn Việt Nam ào ạt ra đi khỏi nước, trong tâm tình muốn cứu giúp những người vượt biển, các tàu buôn, thuyền đánh cá ngoại quốc đã ra khơi vớt người trên biển cả, nhờ đó, một số anh chị em Việt Nam đã được các tàu Nhật, hoặc các tàu buôn ngoại quốc vớt và đưa về tạm cư trong các thành phố cảng của Nhật. Tại những trung tâm đó, họ được dạy tiếng Nhật, và làm các thủ tục để đi đến các nước khác (nếu họ có điều kiện) hoặc định cư tại Nhật. Trong thời gian này, vì không biết nhà thờ cũng như chưa có một linh mục Việt Nam nào đến Nhật, nên các giáo dân Việt Nam tự quy tụ lại với nhau để cùng đọc kinh, cầu nguyện và nâng đỡ nhau trong đời sống đức tin. Dần dần với thời gian, con số các người tỵ nạn tăng thêm, chính phủ Nhật lập thêm nhiều trung tâm tỵ nạn mới rãi rác khắp nước Nhật, nhờ đó sự hiện diện của người Việt Nam cũng lan rộng ra khắp nước, số người công giáo cũng tăng thêm, Caritas Nhật Bản lúc đó đã mời cha Trần Tử Nhãn, một linh mục dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, lúc đó đang tỵ nạn tại Canada, đến giúp đồng bào công giáo mỗi năm 2 lần vào các dịp Giáng Sinh và Phục Sinh. Từ năm 1982, Cha Vũ Đình Trác đã đến Tokyo để làm luận án tiến sĩ về triết học đông phương, ngài đã dùng thời gian rãnh rỗi để đi thăm, dâng lễ, và giúp đỡ cho đồng bào Việt Nam, nhờ đó đời sống đức tin của người công giáo được nâng đỡ và phát triển.

Ý thức được nhu cầu đức tin của người Việt Nam, Caritas Nhật Bản đã mời cha Nguyễn Hữu Hiến, lúc đó đang học tại Roma, đến giúp cho đồng bào, và vào cuối năm 1987, cha Hiến đã đến Nhật làm mục vụ cho người Việt Nam suốt từ đó cho bến bây giờ.

Tiếp đến Caritas Nhật cũng đã mời cha Hồng Kim Linh, lúc đó đang ở Pháp, đến Nhật làm việc cho đồng bào công giáo trong một thời gian. Với sự hiện diện của 2 linh mục Việt Nam, đời sống đức tin của người công giáo Việt Nam được nâng đỡ rất nhiều, và nhờ sự hiện diện nâng đỡ đó, anh chị em công giáo Việt Nam sống rãi rác trong các vùng ở Nhật, đã quyết định thành lập các cộng đoàn, để có thể dễ dàng sống đạo và nâng đỡ nhau trong cuộc sống hằng ngày.

Vào dịp lễ Đức Mẹ Hồn Xác lên trời, ngày 15 tháng 8 năm 1986, các cộng đoàn đã tổ chức 3 ngày đại hội tại giáo xứ Nibuno, thuộc thành phố Himeji, một thành phố nằm phía Nam Nhật, cách Tokyo chừng 600 km, và đã quyết định thành lập Giáo Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Nhật với 2 liên cộng đoàn:

1. Liên Cộng Đoàn Công Giáo Miền Đông, gồm các cộng đoàn công giáo thuộc miền Bắc nước Nhật, đó là các cộng đoàn Tokyo (chừng 400 người), Fujisawa (250 người), Yamato (200 người), Mizonoguchi (30 người), Kawaguchi (150 người), Kawagoe (40 người), Hamamatsu (100 người), Nagoya (70 người), Isesaki-Gunma (150 người) và Karasuyama (20 người).

2. Liên Cộng Đoàn Miền Tây, gồm các cộng đoàn thuộc miền Nam nước Nhật, với các cộng đoàn Osaka (200 người), Kobe (300 ngươi), Himeji (200 người) và Saito (20 người).

Mỗi tháng một lần, vào ngày Chúa Nhật đều có thánh lễ bằng tiếng Việt trong các cộng đoàn, trừ các cộng đoàn nhỏ, cách cha Việt Nam chỉ có thể đến thăm và giải tội trong các ngày thường.

Ngoài ra có một số khá đông anh chị em công giáo, vì công ăn việc làm, sống rãi rác, xa các cộng đoàn Việt Nam, nên họ thường xuyên đi lễ trong các giáo xứ Nhật.

Tuy con số giáo dân Việt Nam rất khiêm tốn, nhưng bù lại, Chúa cho cộng đoàn có rất nhiều ơn gọi. Hiện nay tại Nhật có đến 15 linh mục (gồm cả linh mục triều vừa dòng), 2 phó tế, 5 nữ tu trẻ đã khấn trọn đời trong những năm gần đây, và còn nữ tu đã khấn tạm trong các dòng Trappist hoặc Dòng Nữ Tử Bác Ái. Thêm vào đó Cộng Đoàn CGVN tại Nhật còn có 14 đại chủng sinh vừa triều và dòng, và 41 các em thanh tuyển trong các dòng nữ.

Đây thực sự là một hồng ân Chúa ban và vào tháng 4 năm tới, với ơn Chúa ban, Giáo Đoàn sẽ có thêm 2 linh mục.

Xin mọi người tiếp tục cầu nguyện cho anh chị em công giáo trong Giáo Đoàn Việt Nam tại Nhật, để tuy sống xa quê hương, luôn biết hiệp thông với Giáo Hội Mẹ Việt Nam và cố gắng phát huy truyền thống đức tin của các thánh tử đạo để lại, hầu làm sang danh Chúa và ích lợi cho các linh hồn.

CỘNG ĐOÀN OSAKA

Cộng đoàn Osaka có khoảng 200 người công giáo sống rãi rác trong 3 vùng trong thành phố Osaka: Yao, Amagasaki và Kyobashi. Ở đây có 2 linh mục Việt Nam:

Cha Cao Sơn Thân, dòng Tên, đang phụ trách trung tâm bác ái của dòng ở địa phận Osaka và cha Cao Duy Linh, dòng Phanxicô Conventuale, đang làm cha sở của giáo xứ Nigawa, một giáo xứ lớn, với trường trung học trong địa phận Osaka.

Với sự hiện diện của hai linh mục Việt Nam, cộng đoàn có một lịch trình sinh hoạt đều đặn, nhưng vì qúy cha cũng bận rộn với công tác mục vụ của mình, nên mỗi tháng cộng đoàn chỉ có một thánh lễ bằng tiến Việt vào lúc 2g00 chiều Chúa Nhật của tuần thứ 2 trong tháng.

Ở địa phận Osaka, ngoài 2 linh mục Việt Nam, còn có một phó tế, 3 nữ tu Việt Nam và 5 em thanh tuyển.

Anh chị em giáo dân Việt Nam cũng như người Việt Nam sống ở vùng này đã có đời sống ổn định, một số cũng đã mua được nhà riêng, và một số ít anh chị em cũng có business riêng như tiệm ăn Việt Nam, tiệm bán thực phẩm Việt Nam, v.v…

Lần đầu tiên được tiếp đón Đức Hồng Y đến từ Việt Nam, mọi người rất hân hoan và cảm thấy được nâng đỡ, dù sự hiện diện của ngài qúa ngắn ngủi, nhưng cũng đã mang lại cho mọi người thật niềm niềm vui và tình thương.

Kính chúc Đức Hồng Y luôn khang an và gặt hái được nhiều thành quả trong chuyến viếng thăm Nhật Bản này, cũng như thành công trong công việc mục vụ trong một địa phận rộng lớn với rất nhiều khó khăn và thách đố ở Việt Nam.

Khóa Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình lần đầu tiên được tổ chức tại tại Himeji, Nhật Bản. (VietCatholicNews 10/05/2007)
Kiên-Tâm

NHẬT BẢN — Được sự đồng ý của Cha P.M. Nguyễn Hữu Hiến, LM Tuyên úy Giáo Đoàn Công Giáo Việt Nam (CGVN) tại Nhật bản, và cha Đaminh Cao Sơn Thân, SJ, Khóa Căn Bản Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình 368 đã được tổ chức từ trưa ngày 28 đến tối ngày 30 tháng 4 năm 2007, tại Dòng Junshin, Nibuno, Himeji, Nhật Bản.

Thành phố Himeji cách thủ đô Tokyo khoảng 650 km về hướng Tây Nam, có khoảng 1000 người Việt Nam sinh sống, trong số này có trên 200 người theo đạo Công Giáo. Từ lâu, LM Phêrô Chu Quang Minh người khai sáng ra Khóa Thăng Tiến Hôn Nhân đã ao ước có dịp mở khóa tại Nhật Bản, là nước có dân số trên 128 triệu người, nhưng chỉ có 350 ngàn người theo đạo Công Giáo; trong số này giáo dân Việt Nam chiếm khoảng 4,000 người trên tổng số khoảng 28,000 người Việt ở rải rác khắp nơi trên nước Nhật.

Từ hơn 1 năm trước, cha Minh đã lên chương trình mở khóa tại Nhật bản, giáo Đoàn CGVN tại Nhật đã đáp ứng và cho phổ biến tin tức liên quan chương trình TTHNGĐ trên tờ Phụng Vụ Lời Chúa, đăng liên tục hàng tháng trước ngày tổ chức khóa khoảng 4 tháng trước. Gần tới ngày khai mạc, còn chừng 2 tuần lễ nữa, nhưng chỉ mới có 6 cặp ghi tên tham dự, thế nhưng cứ tiép tục chuẩn bị, đến đâu hay đến đó…

Đến ngày khai mạc, đúng là hồng ân Chúa ban, có những anh chị từ xa trên 700 km, lái xe tới địa điểm tổ chức khóa mất chừng 10 tiếng đồng hồ để tham dự. Đã có 10 cặp đến tham dự khóa học, và cũng để ươm thêm hạt giống cho tương lai, cha Minh cũng khích lệ để 6 người đi một mình cùng đến tham dự khóa. Đặc biệt trong khóa này có một cặp không phải là Công Giáo.

Ban giảng huấn cho cả chương trình chỉ có một mình cha Minh đơn thân độc mã hướng dẫn từ đầu đến cuối.

Sau khóa học, mọi người chia tay, mắt rưng rưng ngấn lệ, vì đã được cảm thông và chia sẻ Hồng Ân Chúa ban cho từng cặp, từng người thành tâm tham dự khoá. Xin cảm ơn tất cả các anh chị song nguyền khắp nơi trên thế giới đã hướng lòng về xứ Phù Tang, hy sinh, cầu nguyện, làm những bó Hoa Thiêng gửi về khóa.

Trong tương lai, nếu các gia đình mong muốn và được Chúa ban ơn, Giáo đoàn sẽ xin được tổ chức 2 nơi cho Tokyo và Kansai vào khoảng tuần lễ cuối tháng 7 và đầu tháng 8 năm 2008.

Dân số Công Giáo Nhật tăng nhưng số chủng sinh giảm đến mức phải đóng cửa chủng viện VietCatholic News (Thứ Tư 19/03/2008 07:21)

Các Đức Giám Mục Nhật đã xin Bộ Truyền Giảng Tin Mừng Cho Các Dân Tộc cho phép nhập hai đại chủng viện của Nhật lại thành một để đỡ các chi phí quản lý.

Quyết định này đã được đưa ra trong phiên họp khoáng đại thường niên của Hội Đồng Giám Mục Nhật vì sự sụt giảm số ơn gọi và sự gia tăng chi phí điều hành cùng một lúc hại đại chủng viện ở Tokyo và Fukuoka.

Nếu được Bộ Truyền Giảng Tin Mừng Cho Các Dân Tộc đồng ý thì Đại Chủng Viện Thánh Sulpice tại Fukuoka sẽ được coi là Đại Chủng Viện duy nhất của Nhật. Hiện nay, Đại Chủng Viện Fukuoka có chương trình thần học trong ba năm, trong khi tại Tokyo có chương trình triết học trong hai năm cùng với chương trình đào tạo phó tế.

Vấn đề này đã bắt đầu được thảo luận từ 2003. Với con số chủng sinh giảm sút và chi phí không ngừng tăng cao, Hội Đồng Giám Mục Nhật lo là phẩm chất đào tạo sẽ bị ảnh hưởng. Đức Cha Yoshinao Otsuka, Giám Mục Kyoto nhận định rằng việc chia làm hai cơ sở sẽ khiến cho các linh mục trong tương lai khó biết hết các linh mục, một điều được coi là cần thiết để phát triển linh đạo trong một xã hội ít người Công Giáo như tại Nhật.

Trong lịch sử của Nhật, vào năm 1549, cha Phanxicô Xaviê dòng Tên đã đặt chân đến Nhật để triều giáo. 10% dân số Nhật đã trở thành người Công Giáo. Con số đông đảo người theo đạo này đã làm vua Toyotomi Hideyoshi lo ngại các thừa sai đang xâm lược Nhật. Hệ quả là ông ta đã đặt Công Giáo ra khỏi vòng pháp luật. Năm 1597, Toyotomi bắt 26 Kitô hữu trong đó có 6 thừa sai và 20 giáo dân, cắt lỗ tai họ và bắt đi du hành thị chúng từ Kyoto đến Nagasaki trong cái lạnh chết người của mùa đông. Tại Nagasaki, vua cho người đóng đinh các vị. Trong suốt thời kỳ bách hại nhiều Kitô hữu khác cũng bị bắt và hành hình dã man, nhiều người khác phải sống trốn tránh và lo sợ vì những cuộc ruồng bắt thường xuyên. Tuy nhiên, vào năm 1873, khi đạo Công Giáo được chính thức cho hoạt động một số nhỏ vẫn kiên vững trong đức tin.

Trong thế kỷ 20 và 21, Kitô Giáo dường như chỉ còn là một bóng mờ trong lịch sử dân Nhật đang ngày càng chịu ảnh hưởng nặng nề của chủ nghĩa vật chất.

Những báo cáo mới nhất cho thấy ngày nay, con số Kitô hữu tại Nhật đã lên đến 6% và những nỗ lực truyền giáo của Giáo Hội Công Giáo tại Nhật đang tạo ra những thay đổi đáng kể. Nam Hàn, một quốc gia kỹ nghệ với những sắc thái gần với xã hội Nhật giờ đây cũng đã có 26.3% dân số theo Công Giáo.

Giáo Hội tại Nhật với biến cố phong Chân Phước cho 188 vị tử đạo vào năm 2008 này đang tràn trề hy vọng.

Hòa Giang Đỗ Hữu Nghiêm

 

Cảm xúc nhân dịp đi dự lễ phong chân phước cho 188 vị tử đạo Nhật Bản

NAGAZAKI – Ngày 19 tháng 6 năm 1988, lễ phong Thánh cho 117 vị chân phước tử đạo Việt Nam đã được tổ chức tại Roma. Không ít tín hữu Việt Nam sống tại Nhật cũng muốn đi tham dự biến cố trọng đại này của giáo hội. Tuy nhiên, địa lý, điều kiện xã hội đã ngăn trở chúng ta cơ hội hưởng diễm phúc có một không hai này.

Xem hình ảnh Lễ Phong Chân Phước tại Nhật

20 năm sau, tại miền đất tôi tạm dung, 188 vị tử đạo Nhật Bản đã được tòa thánh quyết định phong Chân phước. Dù không cùng quốc gia, nhưng cùng là con cái Chúa và được con cháu của các vị đùm bọc bao năm trời, chúng tôi cũng hưởng trọn niềm vui này không khác gì họ. Đặc biệt, lễ phong Chân Phước lần đầu tiên được tổ chức tại Nhật ngay “thánh địa” Nagasaki, cái nôi công giáo Nhật Bản.

Là một tín hữu bình thường, tôi từng nghĩ rằng có lẽ trong cuộc đời không dễ gì tham dự được một nghi thức phong chân phước hoặc phong thánh ngay tại nơi mình sinh sống. Thêm nữa, trong lúc tình hình kinh tế khó khăn, để đưa cả gia đình vượt trên 800 cây số đi dự lễ thì cũng trở thành một vấn đề. Tuy nhiên khi bà bộ trưởng tài chánh của gia đình quyết định, “đời người chỉ có một lần” thì tôi mừng không khác gì trúng số! Tôi nhẩm thầm, “cái đời người chỉ có một lần” giữa tôi với bà bộ trưởng không chừng đã diễn ra nhiều lần… những rõ ràng lần này chắc chắn chỉ có 1 lần.. đợi đến khi các ngài được phong Thánh ở Nhật thì không chừng mình đã hóa ra người thiên cổ!

Sau khi được “ơn trên” tôi lao vào Internet để tìm tòi vé rẻ. Máy bay thì thua, vì vé rẻ đi Nagasaki đã được các tìn hữu địa phương nhanh tay đặt trước. Đi theo tour của địa phận thì đành chịu vì ngoài khả năng tài chánh. Ngay cả Giáo xứ cũng cho biết không thể tổ chức đi thành đoàn vì bó tay trong vấn đề đặt vé và chỗ ở. Một vài gia đình người bạn rủ đi bằng xe hơi, tôi phân vân… đi thì được nhưng về thì lại cày không nổi. Cuối cùng giải pháp đi bằng Shinkansen và xe điện tốc hành từ Osaka- Nagasaki đặt ra, tổng cộng mất khoảng 5 tiếng. Vấn đề di chuyển đã xong, còn chuyện ngủ lại cũng vất vả không kém… tìm cái phòng ở được với giá bình dân không phải là chuyện dễ dàng vì nhằm ngay 3 ngày nghỉ của Nhật. Thế nhưng cuối cùng cũng còn sót 1 cái phòng 3 giường ở một khách sạn vừa vừa gần trung tâm thành phố. Việc chuẩn bị chuyến hành hương như vậy là tạm ổn.

Trước ngày khởi hành 3 ngày, không khí đón mừng đã đến sớm với Osaka và Kobe, khi phái đoàn gồm đức Hồng y Phạm minh Mẫn, 2 đức cha địa phận Phú Cường và Mỹ Tho cùng 3 cha khác đã ghé thăm và dâng lễ mừng các thánh tử đạo Việt Nam cho 2 cộng đoàn. Lần đầu tiên tín hữu công giáo Việt Nam tại Kansai được Đức hồng y, các Đức cha, các cha cùng Đức tổng chủ nhà Osaka dâng lễ. Thật không còn ý nghĩa gì hơn với sự trùng hợp ngày phong chân phước cho các vị Nhật Bản lại đúng vào ngày mừng các thánh tử đạo Việt Nam.

Ngày 23, gia đình chúng tôi khởi hành bằng xe điện đi Nagasaki. Một số gia đình bạn trước đó đã lên đường bằng xe hơi, vượt quãng đường dự trù dài 12 tiếng đồng hồ. Được cha Cao sơn Thân thông báo, tối 23 có tiệc gặp mặt gia đình tu sĩ tại Nhật với phái đoàn Việt nam, do một mạnh thường quân tại Nagoya bảo trợ; rất tiếc chúng tôi không thể nào tham dự buổi tiệc nghe nói rất vui, dự trù 30 người… đã lên tới trên 50 người; khiến một mạnh thường quân khác ở Kobe, người liên tục lo việc di chuyển cho phái đoàn Việt Nam, đã xin ra tay bảo trợ ké trong niềm vui “đời người chỉ có một lần”.

Đến Nagasaki, đường phố đã lên đèn, cây giáng sinh trước ga thật khổng lồ và rực rỡ… tới khách sạn nhận phòng, đã thấy để trên quầy các tờ giới thiệu ngày lễ phong chân phước. Không dự tiệc với gia đình tu sĩ được thì đành dùng cơm gia đình vậy. Tôi dẫn Bà bộ trưởng tài chánh và tiểu thơ đi xuống phố Tàu, chọn 1 cái nhà hàng tươm tất vào gọi món đặc sản mì của Nagasaki là Champon. Hai mẹ con vừa ăn vừa khen nức nở. Từng có dịp làm việc ở vùng Kyushu này cách đây mười mấy năm trước, tôi nhận thấy sở dĩ món mì Kyushu có hương vị đặc biệt là do một nguyên liệu nêm đặc chế có mùi thum thủm; chẳng khác gì người Nhật trước khi ăn bún riêu cũng cảm nhận cái mùi khăm khắm của mắm tôm cho vào bún riêu… nhưng lúc ăn thì tuyệt vời!

Buổi tối về khách sạn, việc đầu tiên là tôi xem dự báo thời tiết. Mưa 80% cho đến 6 giờ chiều… Thôi, đành phải đội mưa dự lễ vậy. Khí tượng Nhật đã thông báo trước 1 ngày thì chắc như đinh đóng cột. Tuy nhiên, trong thâm tâm chưa bao giờ tôi lại mong đài khí tượng Việt Nam sang Nhật công tác như lúc này… vì chắc chắn “đài nhà” sẽ làm mình an tâm hơn với bản tin: “trời nắng nhẹ, lắc rắc chỉ vài giọt mưa cho đến trưa…”

Quả nhiên sáng hôm sau, trời mù rồi mưa vần vũ… Tôi xúi con gái cầu nguyện với các vị Chân phước giang tay che chở bớt mưa được chút nào hay chút đấy. Nó giỏi tiếng Nhật hơn tôi may ra các ngài nghe dễ hiểu hơn. Một mặt tôi liên lạc cho ông anh ở gần địa điểm tổ chức xem tình hình như thế nào; ông ấy an ủi: Các đấng tử đạo ngày xưa chịu bao nhiêu khổ ải thì chúng ta đội chút xíu mưa thấm thía gì. Nghe cũng có lý…

May quá, đến 10 giờ nắng lên một chút, lợi dụng mưa nhẹ hạt, gia đình tôi ra khỏi khách sạn, ghé tiệm tạp hóa mua cái dù rồi nhảy lên xe điện nổi của thành phố đi tới cầu trường Nagasaki. Lên xe, thấy hầu hết hành khách đã đeo huy hiệu mừng lễ. Vài trạm kế tiếp có một số Sơ lên, sau đó thêm một số cha thầy… không khí rộn rã. Nắng lên cao khiến tôi hy vọng… kỳ này khí tượng Nhật sẽ phải học nghề khí tượng Việt Nam!

Tới địa điểm, hàng đoàn người lũ lượt tiến vào các cổng… Tôi gặp vài người quen của giáo xứ; tay bắt mặt mừng xong tiếng vào khu vực dành riêng cho Osaka. Gặp thêm một số bạn bè đến từ Himeji và Kobe cùng các em tập sinh Việt Nam dòng thánh Giuse. Ai nấy đều náo nức. Trong khí đó, phía dưới sân, ca đoàn 1200 người đang thánh thót những bản thánh ca vang vọng. Cảnh tượng 30.000 người ngồi đầy cầu trường quả là hình ảnh “đời người có một không hai”.

11 giờ rưỡi, Video được chiếu qua hai màn ảnh rộng, giới thiệu bối cảnh hy sinh của các vị chân phước. Năm 1981, nhân chuyến viếc thăm Nagasaki, cố Đức thánh cha Gioan Phaolo 2 đã tâm sự, ngài muốn thêm vào danh sách các thánh, các chân phước những vị tử đạo xứ Phù Tang. Năm 1984, Hội đồng giám mục Nhật Bản bắt đầu cuộc điều tra và tới năm 1996 thì hoàn tất hồ sơ xin phong chân phước cho 188 vị; đứng đầu là cha Phê rô Kibe; xuất thân từ tỉnh Oita; người đầu tiên của Nhật thăm viếng thánh địa Giêrusalem, du học tại Roma sau đó về nước truyền giáo và tử đạo tại Edo tức Tokyo ngày nay.

12 giờ, nghi lễ bắt đầu, cũng là lúc trời chuyển mưa nặng hạt. Chợt dưng một cái gì thật linh thiêng khi tiếng chuông đổ dồn, mắt tôi rưng rưng khi nhìn lên lễ đài. 30.000 người chìm đắm trong tiếng mưa và thánh ca. Từ xa, tôi thấy một số phụ nữ mặc Kimomo mang những bình dường như đựng đất hay tro cốt tới đặt dưới bàn thờ, kế đó là hàng trăm linh mục tiến vào hai bên bàn thờ. Cuối cùng là một màu đỏ rực áo choàng của các đức giám mục và hồng y.

Đức hồng y Shirayanagi chủ tế, trước khi khai mạc thánh lễ, đã giới thiệu Đặc sứ của Đức thánh cha Benedicto 16 cùng các vị hồng y và giám mục đến từ các nơi trên thế giới trong đó có Hồng y Phạm minh Mẫn cùng 2 đức cha của giáo hội Việt Nam. Kế đến các đức cha đại diện cho các địa phận có tín hữu tử đạo được phong chân phước giới thiệu những vị thánh ánh hùng đã đổ máu nơi địa phương mình. Đông nhất là Yonezawa ở phía Bắc nước Nhật, 53 vị; kế đến là Kyoto, 52 vị; khu vực Nagasaki gồm có 5 nơi Shimahara, Unzen 29 vị, Arima 8 vị, Nagasaki 4 vị, Ikitsuki 3 vị và Amasho 1 vị. Ngoài ra thủ phủ Kyushu là Kokura, Ota, Kumamoto có 18 vị, Yashiro 11 vị, Hiroshima 3 vị, Yamaguchi 2 vị và Satsuma của Kagoshima là 1 vị. Vùng Tokyo có 2 vị, trong đó có cha Phêro Kibe đã nhắc ở trên. Osaka được 1 vị. Trong lúc giới thiệu, thỉnh thoảng người ta nghe được tiếng gió thổi lồng lộng qua micro, nghe như tiếng sấm từ trời vang dội. Vị giám mục đang kể lại câu chuyện của 1 bà mẹ Chân phước bị thiêu cùng những đứa con nhỏ. Một đứa nói: -Mẹ ơi, sao nóng quá, con không thấy gì hết. Người mẹ trả lời: -Cố gắng đi con, còn một chút nữa thôi, một chút xíu nữa thôi…mẹ con ta sẽ thấy nhau trên trời.

Không ai nói ra, nhưng chắc mọi người đều có suy nghĩ như tôi là Bà mẹ thánh cùng những người con thánh và các đấng khác đang về cùng hiện diện với chúng tôi trong ngày trọng đại này

Sau phần nhập lễ, Đức hồng y đặc sứ José Saraiva Martins chậm rãi đọc tuyên thư của Đức giáo hoàng, quyết định phong chân phước cho 188 vị tử đạo Nhật Bản. Tấm màn che bức tranh biểu tượng của các Chân phước tử vì đạo cao gần 10 m được kéo xuống trong tiếng vỗ tay nức trời. Lạ lùng thay, nắng lên… không còn một hạt mưa. Những anh chị đã cùng tôi hiện diện trong buổi lễ này chắc chắn đã cảm nhận được hiện tượng lạ lùng trên, vì mưa đã ngưng luôn cho tới cuối thánh lễ. Tôi không cho đó là một phép lạ đâu, chỉ là một cảm nghiệm mà các vị Chân phước muốn truyền đạt cho chúng ta… những khó khăn, khổ nhọc của lúc ban đầu biểu hiện qua cảnh 30.000 người đứng dưới mưa nhằm chia sẻ với sự hy sinh của các đấng rồi sẽ qua đi để bắt đầu một tương lai tươi sáng trên nước trời qua hình ảnh ánh nắng rực rỡ của mặt trời.

Thánh lễ được tiếp tục trong niềm tri ân tới 4 giờ rưỡi chiều. Mặc dù còn muốn nấn ná lại để hưởng trọn vẹn cái không khí “đời người chỉ có một lần”; nhưng quãng đường 5 tiếng đồng hồ không cho phép.

Trên đường về lại Osaka, tôi mở trang báo của thành phố Nagasaki ấn bản đặc biệt, phát hành ngay sau thánh lễ để tìm lại cảm xúc, đồng thời tìm hiểu rõ hơn tiểu sử của những chứng nhân đã dùng chính mạng sống mình tuyên xưng đức tin. Nếu trước lúc đi, tôi hãnh diện thông báo cho bạn bè là mình sẽ đi tham dự lễ phong chân phước, thì hiện tại trong chuyến xe điện tốc hành đang xuyên qua núi đồi… tôi vứt bỏ lại niềm hãnh diện đã có; thay vào đó là suy nghĩ, mình phải sống làm sao cho xứng đáng với những giọt máu đào đã đổ ra trên mảnh đất này.

Nguyễn Lưu

 

 

 

 

 

 

 

 


 

Comments RSS

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: